2/12/15

Thành ủy Bạc Liêu - tiêu tiền thế này thì chết!

Bàn giao nợ giữa lãnh đạo cũ và mới, Thành uỷ Bạc Liêu hiện tại không còn đủ tiền chi trả lương cho nhân viên và các khoản chi phí sinh hoạt khác.

Vì nợ nần, tại phòng làm việc của Chánh văn phòng Thành ủy Nguyễn Quốc Minh đã xảy ra vụ “náo loạn”. Sáng 16/10, ông Minh cùng kế toán Văn phòng Thành ủy Đỗ Thu Hương có buổi làm việc về bàn giao công nợ, có Phó Bí thư Thành ủy Trà Văn Bắc dự.
Một góc thành phố Bạc Liêu Ảnh: Internet
Một góc thành phố Bạc Liêu Ảnh: Internet 

Làm việc xong, ông Bắc ra về nhưng bà Hương không đồng ý, chỉ tay vào mặt ông Bắc và hỗn loạn xảy ra. Nhiều người chạy đến, lập biên bản với gần chục chữ ký, có cả Đội trưởng Đội bảo vệ.

Theo biên bản, bà Hương “cầm bình trà ném mạnh xuống bàn, bình trà bị bể, văng mảnh vỡ khắp phòng, bể một khay đựng bình, ly”.

Bàn giao nợ giữa lãnh đạo mới và cũ, sau đại hội Đảng nhiệm kỳ mới. Theo biên bản bàn giao tài chính ngày 18/8, quỹ cơ quan còn hơn 2,748 tỷ đồng, nhưng thực tế không có tiền. Thủ quỹ Phan Thị Hơn cho biết, tháng 1/2015, nhận bàn giao từ thủ quỹ cũ, sổ sách ghi 1,8 tỷ đồng nhưng thực tế đã không có tiền mặt.

Phó chánh Văn phòng Trịnh Thu Phương, người được ủy quyền điều hành kinh phí của cơ quan, cho biết thêm, từ năm 2014 trở về trước có hơn 1,738 tỷ đồng đã chi mà chưa quyết toán được; mấy tháng đầu năm 2015 cán bộ nhân viên ở Thành ủy tạm ứng 1,691 tỷ đồng cũng chưa thanh toán.

Trưởng phòng Tài chính - Kế toán của thành phố Bạc Liêu, ông Huỳnh Chí Nguyện, nói rằng, ít nhất phải thuyết minh làm rõ hơn 2,5 tỷ đồng đã chi tiêu.
Đang quá rối rắm thì chiều 21/9, thêm biên bản bàn giao công nợ giữa lãnh đạo cũ và mới, liệt kê nhiều khoản chi từ biên soạn lịch sử Đảng đến tiếp khách, khám sức khỏe cho cán bộ, tổng cộng hơn 2,818 tỷ đồng.

Ngày 14/10, Giám đốc Bảo hiểm Xã hội tỉnh Bạc Liêu, ông Lê Hoàng Thiển, lại gửi đến Văn phòng Thành ủy Bạc Liêu thông báo nợ các loại bảo hiểm gần 478 triệu đồng.

Hiện chưa biết hàng tỷ đồng nợ nần đã được sử dụng như thế nào, chỉ biết dự toán ngân sách năm 2015 cho Thành ủy Bạc Liêu chỉ còn 1,593 tỷ đồng để chi tiêu trong 5 tháng, từ tháng 8 đến 12.

Lãnh đạo Thành ủy nói, số tiền đó không đủ trả lương và tiền điện nước, không còn tiền để hoạt động. Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Bạc Liêu đã cử cán bộ xem xét nợ và việc chi tiêu thời gian của Thành ủy Bạc Liêu.

Nguồn: VTC 

hành động bắn chết ngư dân Việt Nam của tàu cá Philippines là vô nhân đạo!

Khẳng định hành động bắn chết ngư dân Việt Nam của tàu cá Philippines là vô nhân đạo, Hội Nghề cá Việt Nam đề nghị cơ quan chức năng Việt Nam có biện pháp giải quyết kịp thời sự việc, quyết liệt ngăn chặn những hành động phi pháp và tăng cường bảo vệ ngư dân khai thác hải sản trên vùng biển Việt Nam.

Vợ ngư dân Bảy khóc và ngất lịm bên thi thể chồng (Ảnh: Hồng Long).
Vợ ngư dân Bảy khóc và ngất lịm bên thi thể chồng (Ảnh: Hồng Long).

Hội Nghề cá Việt Nam vừa có văn bản gửi Văn phòng Chính phủ, Bộ Ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn bày tỏ thái độ phản đối việc ngư dân Quảng Ngãi bị bắn chết trên vùng biển Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Theo văn bản này, ngày 26/11 khi tàu cá QNg-95861 của ông Nguyễn Văn Cu (xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) cùng 14 ngư dân đang neo đậu gần đảo đá Suối Ngọc thuộc quần đảo Trường Sa (khi đó trên tàu còn 2 thuyền viên, 12 thuyền viên khác xuống ca nô đi đánh bắt thủy sản) thì bị một tàu cá của Philippines tiếp cận.
Trên tàu Philippines có 8 người và 3 người trên tàu này với 2 khẩu súng đã nhảy lên tàu cá QNg-95861 lục soát đồ đạc và bắn ông Trương Đình Bảy gục chết tại chỗ.
“Hành động nói trên là phi pháp, vô nhân đạo, vi phạm chủ quyền của Việt Nam, gây ảnh hưởng rất lớn đến sản xuất và đời sống của ngư dân khi khai thác hải sản trên biển”- văn bản của Hội Nghề cá Việt Nam khẳng định.
Hội Nghề cá Việt Nam cực lực phản đối hành động phi pháp, vô nhân đạo của tàu cá Philippines và yêu cầu phải bồi thường thiệt hại cho ngư dân bị bắn chết.
Đồng thời, Hội nghề cá Việt Nam đề nghị cơ quan chức năng có biện pháp giải quyết kịp thời sự việc, quyết liệt ngăn chặn những hành động phi pháp, vô nhân đạo và tăng cường bảo vệ ngư dân khai thác hải sản trên vùng biển Việt Nam.
Thế Kha

Bản thống kê: VỀ NHÂN THÂN VÀ THÀNH TÍCH CỦA ĐÁM RẬN Ở VIỆT NAM

1: Thị mầu Văn Giang
Theo tổng hợp của 1 người xin giấu tên, nhóm dân oan Văn Giang rất nổi tiếng, bởi suốt nhiều năm qua, họ cùng những thành phần khác lang thang khắp Hà Nội để kêu la thảm thiết với áo quần loang lổ đầy chữ từ đầu đến chân.
Tra cứu trên mạng nhờ anh Google, ta có một danh sách hoành tráng kèm theo những liên đới dân chủ giả cầy. Đó là “dân oan” Lê Văn Dũng, Đặng Văn Dật, Đàm Văn Đồng, Đỗ Thị Dơi, Phạm Hoành Sơn, Trương Văn Kỉnh, Lê Văn Ba, Lê Văn Nga, Vũ Thị Nụ, và vân vân. Tìm hiểu sâu hơn mới biết, đứng đằng sau nhóm dân oan Văn Giang này là như Lê Thạch Bàn, Lê Văn Chi, Phạm Phú Trù.
Không tốn thời gian, cứ về Văn Giang hoặc vườn hoa Mai Xuân Thưởng sẽ thấy chi tiết cần tìm. Ấn tượng khó phai là tinh thần chiến đấu hừng hực, những câu chửi người, chửi chế độ, chửi cha, chửi mẹ, chửi hàng xóm láng giềng hay như hát. Nói không ngoa, đến hạng lưu manh chuyên nghiệp hay gái đĩ già mồm mà gặp nhóm này ắt sẽ phải úp mặt vào tường khẩn trương, và bái cụ ngay lập tức!
Điểm chung nhất của đám này là ở chỗ chúng đều là những cựu tù, Thế mới tài! Tài hơn nữa, là toàn ăn cắp vặt, chả có Côn Đảo hay Phú Quốc gì cả, lẫm liệt không?
Lê Văn Chi, trước là cán bộ huyện đội bắn đòm, 1958 tham gia đào sông Thái Ninh, sau chuyển xây dựng cống Xuân Quan, công trình đại thủy nông Bắc Hưng Hải. Tranh thủ thuổng tí sắt thép và gỗ lim làm nhà (nhà đó hiện nay vẫn còn), đi tù.
Lê Thạch Bàn, làm công tác tài chính ở quân đội, tham ô mỳ chính, để đầy nhà, hàng xóm đến chơi nói dối là đạm để tra cho ngô, đêm vẫn bị quân đội cho xít-đờ-ca về bắt, gãi dái đếm kiến 2 năm.
Phạm Phú Trù, tay này học khá giỏi, học Sư phạm đại học, toàn thuổng xe đạp, mà xe đạp hồi đó to lắm nhế, kết cục, bị túm và trói ở sân trường, bêu trước toàn trường, lận lưng mấy tháng tạm giam, sau đó bị đuổi học. Tấm bằng sư phạm vĩnh viễn chỉ là câu nói đầu môi để bịp con trẻ!
Đàm Văn Đồng, thế hệ sinh sau, thuộc dạng “hậu sinh khả úy”, tiếp nối thế hệ đi trước. Cũng chỉ vì những mâu thuẫn với chính quyền, nên Đồng và anh em ruột cũng bị đi tù vì tội lấn chiếm đất công, uýnh cán bộ (hiện nay đất lấn chiếm đó vẫn chưa giải quyết triệt để)...tài thật!
Ra trại, những “tinh hoa” này đều sinh tiêu cực, bất mãn, hết chọc đến ngoáy chỗ này chỗ nọ, đặc biệt là phá rối bầu cử ở địa phương. Mà kể cũng tài, khả năng gọi “hội” của nhóm này rất giỏi, chỉ bằng cách bôi nhọ, nói xấu và gây bè cánh hehe!
Thời đó, dân xã Xuân Quan cũng rất nhiều người biết, nhưng cả 1 giai đoạn dài đều mũ ni che tai hết, thật là thiệt thòi cho cả 1 thế hệ sống lạc hậu!
2: Thị mầu Maria Thúy Liễu
Nguyễn Thị Thúy (Maria Thúy Nguyễn), còn gọi là Thúy Liễu sinh năm 12/02/1978, hiện ở khu cánh đồng Linh, phường Đằng Giang, quận Ngô Quyền, Hải Phòng.
Tính cả con riêng của Thúy với người chồng đã mất (3 người), con riêng của chồng hiện tại (2 người), con chung, các cháu… thì gia đình Thúy Nguyễn có khoảng 10-11 người hiện nay thường xuyên kéo nhau đi kiến kiện các cấp dài ngày tại Hà Nội.
Cũng giống như dân oan Văn Giang, Thúy Nguyễn đã từng mang tiền án, tiền sự về hành vi buôn bán trái phép qua biên giới, và lý do Thúy Nguyễn vỡ kế hoạch hóa gia đình, chỉ ăn rồi lại đẻ cũng là nhằm mục đích trốn việc ngồi tù, được hưởng án treo.
Dân oan Thúy Nguyễn bị cưỡng chế, giải tỏa vì có công trình vi phạm trật tự xây dựng trên đất nông nghiệp, nhưng thị lại đi khiếu kiện những nội dung khác và tham gia những hoạt động "ngoài lề" của các dân chủ như hoạt động đòi trả tự do cho số đối tượng chống đối Bùi Thị Minh Hằng, Lê Quốc Quân…, kỷ niệm các ngày chiến tranh biên giới (19//1), hải chiến Hoàng Sa (17/2), Gạc Ma (14/3)...
Dân oan Thúy Liễu, được biết đến là một trong những dân oan sành điệu nhất. Nếu nhìn vào y phục, phụ kiện lủng lẳng từ đầu tới chân, nhìn khuôn mặt son phấn câu hàng cùng Iphone thời thượng của mẹ con ả, ít người dám liên tưởng đến 2 chữ ''Dân Oan''. Những bức ảnh tự phê, sang chảnh như quý bà, cùng những hình ảnh về sinh nhật hay du lịch khắp nơi mà mẹ con thị đưa lên Phây đã phần nào cho thấy "Dân Oan" cũng có thể là một nghề kiếm sống, chỉ cần đến chút mặt dày và có khả năng già mồm như gái đĩ. Bạn cũng sẽ thấy một Thúy Nguyễn khác hẳn, hừng hực khí thế với hai cục bọt trắng đính nơi khóe mép khi lâm trận tại Hà Nội.
Những chia sẻ trên mạng cũng cho thấy mẹ con Thúy Nguyễn có thể làm những việc mà những dân oan thực thụ không dám làm. Gì chứ cuốn cờ ba que và dẫm chân lên cờ đỏ sao vàng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, hô hào và tham gia biểu tình gây rối tại các cơ quan nhà nước và công khai nhận tài trợ để thực hiện hợp đồng với Việt Tân mới là điều đáng nể.
3. Dân oan Đặng Thị Nguyên
Đặng Thị Nguyên sinh năm 1965 hiện trú tại Cát Sơn, Phù Cát, Bình Định, là 1 phụ nữ béo mập, lì lợm và thái độ lồi lõm đến đáng sợ. Điểm dễ nhận ra khi tiếp xúc với thị là khả năng đóng kịch hoàn hảo đến khó tin. Trong 1/10 giây, ả có thể chuyển đổi thái độ từ cực này sang cực kia đến 2 lần mà không cần trợ giúp. Từ chỗ đang trình bày hoàn cảnh với vẻ mặt đau khổ đến tột cùng, thì có thể trở thành một con sói nuốt chửng người đối diện ngay tức thì.
Lý do Nguyên trở thành dân oan được xuất phát từ...mâu thuẫn giữa thị và mẹ đẻ trong việc tranh chấp đất đai. Với lý do ở cùng mẹ, Nguyên đã lừa bố mẹ đẻ điểm chỉ để đứng tên mảnh đất của bố mẹ mình. Sau khi chiếm được đất, Nguyên liên tục đánh đạp chửi rủa mẹ và đuổi bà Sương ra đường, vì lý do này, năm 2005, bà Đặng Thị Sương cực chẳng đã đã phải kiện ra tòa.
Bất chấp những phán quyết của tòa án năm 2006 và năm 2008, Đặng Thị Nguyên vẫn không thỏa mãn, quyết đòi bằng được toàn bộ số tài sản mà bà ta cho là của mình. Với lập luận bằng miệng và không có chứng cứ gì, không ai làm chứng trước tòa, Nguyên cho rằng "đã đưa cho mẹ 1 chỉ mua đất" và "tiền bố mẹ làm móng ngôi nhà là tiền bố mẹ hứa cho Nguyên" và vì vậy bố mẹ Nguyên chẳng có "cóc khô khỉ" gì ở đây cả.
Về phần mình, bà Sương do có hoàn cảnh khó khăn, bị con đuổi ra khỏi nhà nên được chính quyền huyện hỗ trợ xây nhà tình nghĩa cho các hộ nghèo.
4: Thủ lĩnh Hiền Đức
Thông tin chính xác từ nhà beo sắc, thủ lĩnh là giống cái, tính đến giờ tròn 84, và là con không cha. Thủ lĩnh thường khoe tên mình do cụ Hồ đặt cho để lòe bịp thiên hạ. Ấy là mụ khoe thế chứ chả có nhân chứng, vật chứng hay bằng chứng chó gì để làm minh chứng ngoại trừ một tấm hình mẹ con mụ cùng đội cơ yếu chụp chung với Cụ thời chiến tranh.
Đường tử tức của mụ không mấy may mắn. Hai đứa, gái cũng không biết ai là cha đích thực. Toàn thể liền bà đẻ con không cha là lũ chửa hoang, riêng mụ phải gọi là con ngoài giá thú (khác chửa hoang nhé), không thì mụ kiện cho đến cao tằng tổ tỉ âm ti địa ngục. Tính mụ thế, kiện dai như đỉa đói.
Thằng chống gậy còn lại, nghiện lòi.
Chuyện về thủ lĩnh thì nhiều vô số không bút nào tả cho nổi. Chỉ biết, dây vào mụ như dây với cứt, vì thế mọi người tránh xa và bịt mũi cho khéo. Đối với mụ, ở đâu có "dân oan", ở đâu có khiếu kiện dứt khoát mụ phải đến, phải la liếm, cũng chỉ tay, cũng chém gió oai như cóc ghẻ.
Kể ra thì không hết, có quá nhiều ông phệ bất đắc dĩ mà trở thành nạn nhân của mụ. Với họ, chỉ nghe thấy tên mụ thôi cũng đã hoảng hồn, mặt xanh nanh vàng, lẩy bẩy van vỉ và chạy mất dép. Tất nhiên họ, mấy ông phệ quyền thế ngút ngàn không sợ chuyện không thể giải quyết, mà sợ cái mồm năm miệng mười, cái giọng leo lẻo đến độ không thể phanh của mụ khi tiếp xúc. Với ai cũng thế, mụ phải nói đến sùi bọt mép, trắng hai khóe miệng, vo thành cục mới chịu yên.
Con bài tẩy của mụ là: Biết cô là ai không? Tên cô do cụ đặt đấy, cô được tổ chức minh bạch cuốc tế trao giải thưởng liêm chính năm 2007, cô phải mở rộng đấu tranh chống tiêu cực ra địa bàn toàn cuốc, tới mọi đối tượng cháu ạ, phải truy tận gốc, trốc tận rễ...Thế cháu có biết cụ XYZ là ai không? không biết phỏng...
Đã có thời, mụ bị thằng thủ thư xăng pha nhớt, môi thề lề, thâm sì như dái thằng đánh dậm lôi đi làm lá chắn sống ở sở Pho Ti (Sở TTTT/4T) Hà nội, trong lúc thằng kia nhanh chân chuồn mất thì mụ ở lại chiến đấu cùng các em công vụ một trận rực rỡ. Mụ móc máy gọi Văn Giang, Dương Nội, gọi Tiên Lãng và cả thằng báo bắp cải Bờ bờ cờ và khoe mình đang tung hoành ngang dọc, có lúc cao hứng mụ song phi, đá vèo vèo, bay cửa kính, kết quả mụ bị xước chân. Nhưng ít ai dám tin, mụ lì lợm tới mức không thèm về, làm mấy em pho ti kinh hồn bạt vía khi mụ sục xạo khắp các phòng và ra sức đập phá kèm nhả cẹt phun trym.
Phải nói là khi mụ lên cơn vật, ba máu sáu cơn thì kinh thật. Mắt mụ trợn ngược, long sòng sọc, mũi dãi sểu ra kéo tơ xuống nền nhà. Mặc, mụ vẫn rống, vẫn gào...
Vụ đó thằng bạn nối khố của mình làm bảo vệ cơ quan, mặt xanh như đít nhái, bởi hơn ai hết nó hiểu, đụng vào mụ là coi như xong đời.
Sau vụ đánh đông dẹp bắc giúp thằng mặt dầy, mụ được phong làm Hốt gơn U90, danh tiếng nổi như cồn và nhanh chóng trở thành một mem bờ tích cực của nhóm Bô Shit do Toàn Phạm và Chi Huệ làm đầu lãnh. Tất nhiên, đám Bô Shit không phải là bần nông, chúng thức thời hơn nhiều. Não của mụ không là gì bởi ít nếp nhăn, nhưng cái tên của mụ lại có giá trị lợi dụng, do đó mụ vẫn được nuông chiều cho đến khi mụ nhận ra mình chỉ là con rối của đám cơ hội và loạn thần chính trị. Cay cú, mụ lẳng lặng ra đi.
Sau một hồi tĩnh tâm, mụ chuyển hướng sang thầu dân oan. Vụ đầu tay, ra tấm ra miếng là vụ Văn Giang. Nhưng tiếc thay, một lần nữa mụ lại bị thằng cháu tóc xoăn môi trầm và đám khoai lang khoai sọ hớt váng. Quỹ lập ra, chúng thăn gần hết, mụ không được một xu. Chán đời mụ lang thang khu vườn hoa Mai Xuân Thưởng và trụ sở tiếp dân và hành nghề chém gió cho đến nay. Dân oan, tất thảy đều tôn sùng mụ làm thủ lĩnh chỉ vì cái tên do cụ đặt và cũng chỉ vì mụ dai như đỉa. Hình ảnh mụ chém gió trước các thể loại ống kính cải bẹ cải lương làm cho mình nhớ đến hình ảnh Chí phèo làng Vũ Đại và những trận đấu tố thời cách mạng văn hóa bên Tàu khựa.
Hiện giờ, mụ đang phát truyền đơn cô Hoàng Thị Nhật Lệ vì dám cuốn cờ đảng quanh người trên blog Tễu của Nguyễn Xuân Diện. Kinh thật.

VỀ BỘ MẶT HÈN HẠ CỦA XUÂN DIỆN CA TRÙ!






Trước đến giờ ai cũng biết với trình độ tiến sĩ giấy của mình, Diện chẳng được ai biết đến, vì vậy muốn nổi danh thì phải tạo scandal, ngón đòn cũ mèm của mấy em người mẫu kém tài từ xưa đến nay thường sử dụng lại được Diện áp dụng một cách hoàn hảo. Thôi thì trong nhóm dân chủ so với Bùi Hằng chỉ giỏi chửi thề không quen nghề viết blog hay hot girl dở hơi Lê Hiền Đức, đánh máy còn chả biết thì làm sao có thể dựng blog được (ấy vậy mà nàng còn có cả một blog riêng cơ đấy, nhưng blog của nàng vẫn được cập nhật từng giây, nội dung thì toàn là chửi bới chính quyền... Hóa ra bọn chúng cũng chỉ lợi dụng cái thân già và cái danh hão "liêm chính" của nàng để hoạt động chống Nhà nước mà thôi), vậy là Diện được giao phụ trách truyền thông của nhóm.
Tranh thủ công việc ở thư viện của Viện nghiên cứu Hán Nôm quá nhàn và chắc khâu quản lý cán bộ ở đây cũng quá dễ dãi, nếu không nói là buông lỏng nên Diện ăn tiền Nhà nước nhưng lại tham ô thời gian làm việc để vào mạng và tiến hành các hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Với blog của mình, Diện đã đưa lên trang tin của hắn hàng trăm bài viết trong đó có nhiều bài có nội dung xuyên tạc tình hình kinh tế, chính trị, xã hội trong và ngoài nước.
Nghiêm trọng hơn lợi dụng lòng yêu nước của quần chúng, Diện đã viết nhiều bài kích động hoạt động biểu tình núp dưới danh nghĩa "biểu tình yêu nước" hòng gây bất ổn về an ninh trật tự trên địa bàn Hà Nội tiến tới các hoạt động bạo loạn, lật đổ.
Ngày 29/5/2012, Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông ban hành quyết định thanh tra với hoạt động quản lý, cung cấp và sử dụng thông tin điện tử trên internet với Nguyễn Xuân Diện.
Chỉ vài phút sau khi nhận được giấy mời từ cơ quan thanh tra, toàn bộ nội dung giấy mời này đã được Nguyễn Xuân Diện đưa lên trang tin Xuandienhannom.blogspot.com, mục đích để làm gì!? Đơn giản là vì run và cố tình hô hoán mong nhận được sự cổ súy ít nhiều từ đồng bọn.
Và dường như để chuẩn bị một cách bài bản cho cuộc Thanh tra, Nguyễn Xuân Diện đã tổ chức ngay một “Đại hội” mà thành phần không thể thiếu khuôn mặt “lang ben” trơ tráo của luật sư Trần Vũ Hải, anh luật sư đần độn “Hà Huy Sơn”, “hot girl dở hơi” Lê Hiền Đức, “gái ế” Đặng Thị Phượng và lũ nô tài “chân tay to óc bằng quả nho” như Phạm Chính, Nguyễn Thanh Phương, Nguyễn Trí Đức và đặc biệt không thể thiếu sự liên minh ma quỷ với nhóm phản động lợi dụng tôn giáo mà Nguyễn Hữu Vinh là một điển hình. Họp bàn kỹ lưỡng để chuẩn bị cho một cuộc “phản pháo” mà Diện đang từ “bia ngắm” của các cơ quan quản lý Nhà nước sẽ nhân sự kiện này để hóa thân thành người hùng chỉ qua một đêm.
Có lẽ phần kết thì đã rõ nhưng chỉ có điều thay vì được nổi tiếng như một người hùng như Diện thường ao ước, thì cái mặt nạ của hắn đã bị lột ra để cả xã hội nhìn xuyên thấu bộ mặt của tiến sỹ giấy Nguyễn Xuân Diện chỉ là 1 thằng cơ hội và 1 thằng hèn mạt.

VỀ NƯỚC CỜ MỚI CỦA TRUNG QUỐC TRÊN BIỂN ĐÔNG!

LâmTrực@

Trung Quốc không hổ danh là kẻ cơ hội số 1 thế giới, và họ đang chứng tỏ khả năng đó của mình thông qua việc khiêu khích leo thang quân sự tại ngay vùng biển của Việt Nam. 

Trong khi các cường quốc đang mải mê với cuộc chiến chống khủng bố ở Syria, châu Âu đang bấn loạn với nạn nhập cư và nguy cơ khủng bố cục bộ trong bối cảnh Mỹ và Nga đều đang bận tâm giải quyết các vấn đề lớn, thì Trung Quốc lại lặng lẽ từng bước đe dọa láng giềng nhằm thôn tính hoàn toàn Biển Đông.

Tàu 995 của Trung Quốc đang đe dọa tàu Việt Nam, ảnh do thuyền viên tàu Hải Đăng 05 cung cấp 

Sự kiện tàu chiến Trung Quốc ngang nhiên ngăn cản và chĩa súng đe dọa tàu tiếp tế của Việt Nam ngay chính trên vùng biển quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam đã cho thấy một bước leo thang mới của Trung Quốc trong nước cờ chiếm trọn Biển Đông.

Vào lúc 9 giờ 30 ngày 13/11/15, tàu Hải Đăng 05 trong hành trình từ đảo Sơn Ca đến đảo Song Tử Tây; khi đến khu vực vĩ độ 10o53’00”N, kinh độ 113o51’00”E cách đảo đá Xu Bi, thuộc chủ quyền Việt Nam khoảng 14 hải lý thì bị 2 tàu Cảnh sát biển Trung Quốc mang số hiệu 35115 và 2305 ngăn cản buộc tàu phải chuyển hướng hành trình. Đến 11 giờ cùng ngày, tàu chiến mang số hiệu 995 của Trung Quốc tiếp tục ra ngăn cản buộc tàu Hải Đăng 05 phải đổi hướng hành trình.

Đáng chú ý, tàu chiến 995 của Trung Quốc còn dỡ bạt che pháo và một số vị trí trên boong cứu sinh, boong thượng tần, cabin Hải quân Trung Quốc đã súng AK chĩa về phía tàu Hải Đăng 05.

Tàu Hải Đăng 05 là tàu dân sự của Công ty Đảm an toàn hàng hải Biển Đông và Hải đảo, trực thuộc Tổng công ty Bảo đảm an toàn Hàng hải Miền Nam đang trên đường làm nhiệm vụ tiếp tế, kiểm tra và thay ca trực đèn biển nhằm đảm bảo an toàn hàng hải tại một số đảo trên vùng biển của Việt Nam.

Được biết đây không phải lần đầu Trung Quốc dùng tàu Chiến để đe dọa sử dụng vũ lực đối với các tàu dân sự của Việt Nam. Hành vi trên diễn ra với mật độ càng ngày càng tăng dần kể từ khi họ ngang nhiên chiếm giữ trái phép các đảo, bãi đá ngầm và cải tạo thành các đảo nhân tạo với đường băng máy bay và các khí tài quân sự khác. 

Về hình thức, đây là động tác biến vùng biển Trường Sa của chúng ta thành vùng biển cấm của Trung Quốc.

Từ vụ việc trên, có thể hình dung, sau khi cố gắng chen chân để chiếm và kiểm soát trên thực tế một số đảo của Việt Nam tạo ra thế "da báo" hay còn gọi là thế "cài răng lược", Trung Quốc lấn thêm một bước nữa là mở rộng, tôn tạo các bãi đá ngầm thành các đạo nhân tạo cực lớn đồng thời nhanh chóng dồn lực để "Quân sự hóa" các đảo này nhằm tạo lợi thế về quân sự, khống chế và uy hiếp các đảo khác còn lại của Việt Nam. 

Sau khi tuyên bố đó là các đảo nhân tạo đó là lãnh thổ Trung Quốc, họ tìm cách áp dụng những điều luật có lợi cho họ trong luật pháp quốc tế để khẳng định chủ quyền, trong khi vẫn tiếp tục đe dọa sử dụng sức mạnh quân sự với các quốc gia tranh chấp. Song song với điều này, họ tăng cường tuần tra, kiểm soát đe dọa ngay cả các tàu chấp pháp và các tàu dân sự của Việt Nam nhằm gây khó khăn cho việc tiếp tế các đảo.

Đối với ngư dân, họ đe dọa phá hủy, hoặc tịch thu tài sản của ngư dân Việt Nam, thậm chí có trường hợp còn đánh ngư phủ đến tàn tật. Mục đích của việc làm này của Trung Quốc, một mặt khẳng định chủ quyền, mặt khác làm cho ngư dân sợ hãi mà từ bỏ ngư trường truyền thống của mình. 

Khi những việc làm trên được tiến hành thường xuyên, kết hợp với việc tuyên truyền lừa bịp và mua chuộc một số quốc gia khác, Trung Quốc nghiễm nhiên có chỗ đứng thực tế tại các hòn đảo này. Tuy nhiên, những hòn đảo mà Việt Nam đang kiểm soát vẫn là mục tiêu mà phía Trung Quốc tìm cách chiếm đoạt. Và trong lúc này, Trung Quốc đang tiến hành một bước đi mới: Bao vây, làm gián đoạn, tiến tới cắt đường tiếp tế cho các đảo của Việt Nam.

Ai cũng biết rất rõ những hòn đảo này của Việt Nam rất cần sự tiếp tế hàng ngày và nếu sự tiếp tế bị gián đoạn hoặc bị cắt đứt thì nó sẽ đứng trước nguy cơ bị cưỡng đoạt. 

Vụ bãi cạn Scaborough mà trước đó Philippines quản lý là một ví dụ sống động về tình trạng bị cắt đứt tiếp tế từ đất liền.

Vụ tàu chiến TQ vây ép, chĩa súng đe dọa tàu HĐ 05 một mặt để thị uy sức mạnh vũ lực, nhằm chứng tỏ vùng biển này thuộc chủ quyền của họ, nhưng mặt khác chính là gây khó khăn cho công tác hậu cần tại các đảo, mở đường cho việc chính thức bao vây, phong tỏa và cắt đứt sự sống của các đảo.

Theo các chuyên gia, hành động tháo bạt chĩa pháo và súng AK vào tàu HĐ05 chính thức là đòn khiêu khích nhằm tạo ra tiền lệ gây khó dễ cho việc tiếp tế của ta, nhưng nó cũng chứng tỏ rằng Trung Quốc đang rất muốn nổ súng để cướp đảo chứ không nói bằng mồm.

Rất có thể Trung Quốc đang rắp tâm lặp lại sự kiện Gạc Ma năm 1988 vì thế, cần đề cao cảnh giác để tránh bị động. 

Khi kẻ cướp vào tận nhà và rút dao cắt cổ thì không có lý gì mà chúng ta ngồi yên.
blog trelang

NHÌN NHẬN LẠI VỀ VỤ EM NGUYỄN MAI TRUNG TUẤN!


Trong giây phút cao trào của một cuộc giải tỏa đất đai, thiếu niên anh hùng Nguyễn Mai Trung Tuấn ở Thạnh Hóa đã chống trả lại đội cưỡng chế bằng một ca 500ml H2SO4 đặc không đường khiến nạn nhân bị bỏng đến 35%. 

Thánh ở chỗ là tuy khai rằng do hoảng loạn quá nên hắt bừa trúng đâu thì trúng, em Tuấn (gọi là em cho thân mật) vẫn chọn đúng anh trung tá công an có cấp bậc cao nhất để phản công và vì nạn nhân bị bỏng ở lưng, không còn nghi ngờ gì về việc em đã đuổi theo truy sát đến cùng khi anh công an đã quay đầu bỏ chạy.

Bạn nào vẫn gân cổ lên cãi rằng em Tuấn tự vệ tôi chê. Bạn nào bảo em không có sự chuẩn bị và ý định giết người tôi càng chê.

Trước khi tạt acid, em Tuấn đã giã cho đội công an 2 chai cocktail Molotov tức bom xăng đựng trong chai bia thủy tinh Hanoi, loại này trúng trực diện vào người thì thơm hơn thịt quay Hàng Buồm. Em Tuấn có ý định giết người là điều rõ như ban ngày không cần tranh luận.

Em Tuấn cũng khai rằng em tiện tay vớ acid trong nhà do bố em là thợ sửa xe máy, nhưng acid đổ ắc quy là loại nồng độ 4-5M, tức là sức sát thương ngang nước tẩy rửa Vim Con Vịt. Mang 1 téc loại này ra tắm bằng vòi sen cũng không bỏng được đến 35%.

Loại acid em dùng để tạt là loại đậm đặc (khoảng 18M) mới có thể gây bỏng nghiêm trọng, loại này rất khó mua và công dụng duy nhất của nó là thay đổi cấu trúc thẩm mỹ khuôn mặt bằng một chuỗi phản ứng sinh nhiệt phức tạp, hoàn toàn không có tác dụng gì trong sửa xe máy hay gia dụng. Việc acid đổ sẵn ra ca càng chứng tỏ em Tuấn đã chuẩn bị từ trước vì trừ khi nhà em có thói quen dùng acid để nêm thay nước mắm, một thợ sửa xe bình thường đều phải hiểu rằng acid luôn cần bảo quản trong lọ chuyên dụng tránh tiếp xúc với không khí.

Nếu tòa cho em đi một khóa tầm 5 năm đổ lên thì tôi rất khen tòa. 

Con rắn độc chui ra khỏi vỏ trứng đã cắn chết được người. Ở tuổi của em mà đã biết ném bom xăng, tạt acid vào nhân viên công lực, thì cần phải được vào Thanh Phong, Lộc Hà để các đại bàng trong đó dạy dỗ chứ không một trường lớp nào còn có thể thích hợp cho em dùi mài kinh sử. 

Các bạn nên hoan hỷ nếu em Tuấn được cách ly khỏi xã hội và nhà trường nơi các bạn và gia đình, con cái đang sống, làm việc và học tập.

CHUYỆN BỔ NHIỆM CƯỜI RA NƯỚC MẮT!

Khoai@

Khoai thật.

Đúng là xứ Nghệ, quê anh Cần Móm. Phen này thì vàng mắt rồi.

Từ thông báo của tỉnh ủy bổ nhiệm Hiệu trưởng và phó hiệu trưởng trường CAO ĐẲNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT Nghệ an...Nhưng quyết định lại bổ nhiệm bà Xuân làm giám đốc BỆNH VIỆN PHỤC HỒI CHỨC NĂNG Nghệ an là... Răng bây ?


P/s: Ảnh Ăn cắp bên nhà Lăng Khắc Trọng

Hot- Ông Phạm Dũng được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ Công an

LâmTrực@

Ngày 23/11/2015, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã ký ban hành quyết định 2057a/QĐ-TTg điều động, bổ nhiệm ông Phạm Dũng làm Thứ trưởng Bộ Công an.

Ông có gốc ở Từ Sơn, Bắc Ninh nhưng hiện nay quê ở làng Phần hà, Bắc Sơn, Ân thi, Hưng Yên. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, cựu học sinh trường Phổ thông Công nghiệp Hà nội nay là Trường Trung học phổ thông Trần Phú - Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Ông Phạm Dũng là Trung tướng Công an, Phó giáo sư, tiến sỹ Luật, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông được đánh giá là chuyên gia về các vấn đề chính trị đối ngoại, an ninh quốc gia, tôn giáo và luật pháp. Đang là giảng viên của nhiều học viện và trường đại học về lĩnh vực an ninh quốc tế, luật pháp, tôn giáo và dân tộc....

Ông được bổ nhiệm là Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh từ năm 2007. Năm 2012, với Quyết định số 212/QĐ-TTg, ông được Thủ tướng điều động làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ, kiêm Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ. 

Như vậy sau 3 năm làm việc tại Bộ Nội vụ, ông Phạm Dũng lại được điều động và làm Thứ trưởng Bộ công an.
 
Blogtrelang