29/4/16

Đất nước mình ngộ quá phải không em???

Cô giáo Trần Thị Lam – Tổ trưởng tổ Ngữ Văn trường THPT Chuyên Hà Tĩnh vừa có bài viết có nhan đề “Đất nước mình ngộ quá phải không anh”? đang được chia sẻ rầm rậm trên báo mạng. Lão lên đây viết vài dòng không phải để chém gió, mà muốn dư luận nhìn nhận lại vấn đề rằng, đôi lúc mạng xã hội đang làm quá lên, và không chừng chính tác dụng của mạng xã hội khi lan truyền quá nhanh các thông tin tuyên truyền đã làm phản tác dụng. Bài thơ của Cô giáo Lam không chừng sẽ bị đám phản động lợi dụng sửa lời để đăng tải nhằm phục vụ cho những mục đích chính trị đớn hèn. Thế nên, hãy có lương tâm một chút, bởi nếu không sẽ làm hại cô giáo Lam, một người yêu nghề và yêu văn chương, viết ra chỉ vì muốn trang trải những nỗi lo thế sự của mình đối với đất nước, có lẽ đây là điều đáng quý ở cô giáo này.
1Bài thơ của Cô giáo Lam (nguồn: inrternet)
Ngay lập tức trang lá cải danlambao đã có bài xuyên tạc đáp từ:
1aBài viết xuyên tạc của rận Hoàng Trọng Thanh
Bằng những từ ngữ thô tục, ngôn ngữ chợ búa, Hoàng Trọng Thanh danlambao đã múa bút đạo thơ của người khác thành những dòng thơ nói xấu đất nước, nói xấu Đảng, coi thường truyền thống của dân tộc Việt Nam. Thật là một hành động dơ bẩn, không thể chấp nhận được.
Xin trả lời câu hỏi của cô giáo Lam như sau:
Cô giáo hỏi, đất nước sẽ về đâu?
Bốn ngàn năm tuổi mà dân không chịu lớn,
Tôi ngẫm nghĩ thấy đau vô cùng tận
Sự trải lòng này nhiều nguyên cớ lắm thay
Cô giáo ạ, đất nước đã lớn rồi,
Đã lớn nhanh vươn vai cùng thời đại
Vị thế nước nhà càng ngày càng vững chãi
Đã thoát nghèo đang vươn tới giàu sang.
Khi báo mạng đang tàn phá nhân gian
Cá chết, Formosa, ông xả ngầm dưới biển
Thí nghiệm tưởng tượng, phát ngôn gây sốc
Phải chăng dân không chịu lớn là đây?
Cô giáo nói đúng, đất nước sẽ về đâu
Nếu không giữ tài nguyên, không gìn giữ chủ quyền
Không vươn khơi bám ngư trường truyền thống,
Khí phách Lạc Hồng chỉ viết bằng Phây búc
Lòng yêu nước nồng nàn đâu cần thiết phải khoa trương.
Đất nước mình rồi sẽ lớn dần lên
Nếu ý thức người dân cũng ngày càng một lớn,
Khi đám Việt Tân chỉ như loài hoa dại,
Cuộc sống ký sinh của một đám Rận tật nguyền.
Đất nước mình chẳng ngộ quá đâu em,
Cũng chẳng lạ, chẳng đáng thương chi hết,
Khi mỗi người dân hóa thân thành chiến sĩ
Đảng vững bền, đất nước mới bình yên.
Trần Ái Quốc

23/4/16

Về Nguyễn Cảnh Bình- đại biểu quốc hội ai lại làm như thế?

Vào google chỉ với một cú đúp chuột, ra ngay 2,7 triệu kết kẻ chỉ trong vòng 0,62 giây về Nguyễn Cảnh Bình – giám đốc nhà sách Alpha Book. Xem ra anh này khá nổi tiếng, được ca tụng là doanh nhân thành đạt, là người đi đầu trong phong trào Alpha Books ở Việt Nam. Nguyễn Cảnh Bình nhanh chóng giàu lên nhờ những thủ thuật bán sách “dạy làm giàu” và nhờ đó anh này cũng đã kiếm được những khoản lợi nhuận khổng lồ từ những cuốn sách nhảm nhí đang bán tràn lan trên thị trường.
 
Chưa giàu đã “ngông”
4Doanh nhân Nguyễn Cảnh Bình
Ít ai biết được về đời tư của Nguyễn Cảnh Bình, mặc dù báo chí đăng rất nhiều bài ca tụng, thế nhưng người ta cũng không thèm quan tâm đến anh ta là ai cho đến khi Nguyễn Cảnh Bình tự ứng cử Đại biểu quốc hội khóa XIV và bị trượt. Chuyện tự ứng cử đại biểu quốc hội là một chuyện quá đỗi bình thường ở Việt Nam, nhưng chuyện tự ứng cử rồi mà bị trượt như Nguyễn Cảnh Bình thì lại là chuyện bất thường, bởi phải có căn nguyên gì đó thì anh ta mới bị đánh trượt bởi những lá phiếu của cử tri tại cơ sở. Chuyện một doanh nhân thành đạt, nổi như cồn trên mặt báo, kiếm tiền giỏi mà lại bị trượt thì thật là điều khó hiểu. Chưa cần biết nội tình chuyện đó như thế nào, nhưng xem cách anh này trả lời báo mạng thì bản thân người viết đã cảm thấy mất cảm tình. Khi được hỏi về chuyện khởi nghiệp bằng nghề bán sách, anh ta nói rằng “Thuận lợi nhất là mọi điều còn quá mới mẻ. Việt Nam chỉ mới có lịch sử ngành xuất bản không lâu, chưa định hình các tên tuổi, các nhà xuất bản lớn, chưa hình thành thế hệ và cộng đồng các tác gia tên tuổi, vì thế còn quá nhiều việc, một mảnh đất mênh mông cho chúng tôi khai phá… Nhưng đó cũng là khó khăn nhất với chúng tôi. Bởi một thị trường xuất bản nhỏ bé, một nền dân trí thấp, trong đó đa số theo đuổi bằng cấp hơn thực học, rồi một cộng đồng học giả, trí thức manh mún, yếu kém, lạc hậu, cộng với môi trường kinh doanh, trình độ nhân sự, gồm cả nhân viên và lãnh đạo ít được đào tạo, kỹ năng yếu, tư duy nhỏ hẹp, ngắn ngủi… là khó khăn không nhỏ với Alpha Books”. Giỏi kiếm tiền là một chuyện, nhưng học vấn chưa chắc đã hơn ai, thế nhưng có lẽ việc tự cho mình là kẻ giỏi giang, cao ngạo để quay trở lại chê bai nền học vấn và dân trí của dân tộc Việt Nam thì e là Nguyễn Cảnh Bình quá tự cao tự đại. Một kẻ chuyên dịch sách, in sách và bán sách như Nguyễn Cảnh Bình cứ cho là doanh nhân thành đạt nhưng chẳng thể xếp ngang hàng với các doanh nhân thành đạt khác của các tập đoàn lớn ở Việt Nam hiện nay. Nhờ những chiêu trò vặt vãnh mà giàu có nhưng lại dám chê cả cộng đồng học giả Việt Nam là trí thức manh mún, rõ ràng gã này đầu óc có vấn đề.
Một số tờ báo mạng viết rằng, Nguyễn Cảnh Bình xuất thân từ một học sinh cá biệt, thường xuyên bị thầy cô đuổi ra khỏi lớp vì chỉ thích kiếm tiền, không thích học. Chuyện này cũng chẳng phải vấn đề quan trọng lắm, bởi có quan điểm cho rằng “đừng tự hào mình nghèo mà học giỏi, mà phải tự hỏi tại sao mình giỏi mà mình vẫn nghèo”. Thế nên chuyện học giỏi lý thuyết với chuyện giỏi kiếm tiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Chuyện anh ta xuất phát bần hàn, lười học mà lại giỏi kiếm tiền thì đáng hoan nghênh, chẳng có gì phải bàn cãi. Chuyện đáng nói là hình như anh doanh nhân này rất thích “choảng” vợ, chẳng biết chuyện này thực hư thế nào, nhưng nếu có thật thì đúng là không đáng mặt đàn ông cho lắm. Xuất hiện liên tục trên mặt báo với những lời hoa mỹ, nhưng về nhà choảng vợ mình thì rõ ràng là “đạo đức giả”. Nguyễn Cảnh Bình giàu lên nhờ những trò dịch sách và bán sách những loại sách cũ để không phải trả tiền bản quyền, cũng như cổ súy cho một xã hội thực dụng, trở thành nô lệ của đồng tiền, đây thực sự là một vấn đề đáng quan ngại trong nền kinh tế thị trường hiện nay.
Hơn nữa, chuyện anh này thường xuyên xuất hiện rầm rộ trên báo, sau đó tự ứng cử có lẽ cũng đã có một sự chuẩn bị đánh bóng tên tuổi từ trước. Nhưng để tự ứng cử chắc chắn phải có người tham mưu đứng đằng sau, còn bản thân một kẻ thích kiếm tiền như Nguyễn Cảnh Bình chưa chắc đã thích làm chính trị. Có thông tin cho rằng Nguyễn Cảnh Bình thường xuyên cộng tác với đám dịch thuật Nguyễn Gia Kiểng, Đoàn Viết Hoạt..vốn là những cây bút của Việt Nam Cộng hòa còn sót lại, thường xuyên cổ súy những thông tin trái chiều gây tuyên truyền dân chủ, nhân quyền. Có lẽ cũng như đám Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Quang A, toàn bị kẻ khác giật giây, chuyện Nguyễn Cảnh Bình tự ứng cử thật sự là một dấu chấm hỏi.
Sau khi bị loại bởi những lá phiếu cử tri, doanh nhân thành đạt Nguyễn Cảnh Bình còn làm một trò bỉ ổi là giả mạo chữ ký và xúi cử tri viết đơn kiện bằng đám chữ ký giả đó.
Xem hình dưới:
Đơn kiện và chữ ký khiếu nại về việc Nguyễn Cảnh Bình bị trượt ứng viên đại biểu Quốc hội
Sau khi làm rõ sự việc này, trong số 36 chữ ký ủng hộ, sau khi điều tra làm rõ có 03 người không đúng chữ kí (giả mạo); 03 người không tham gia hội nghị cử tri cũng kí đơn kiện; 07 người rút khỏi danh sách kí đơn kiện. Nổi như cồn trên mặt báo mà làm trò bỉ ổi này rõ ràng không hề đẹp mắt chút nào. Là đại biểu quốc hội, ai lại đi làm trò này hỡi ông Nguyễn Cảnh Bình?
Trần Ái Quốc

31/3/16

Bỉ ổi, đê tiện như Phạm Chí Thành mà cũng mặt dày ứng cử Đại biểu quốc hội?

Khoai@

Nực cười! 

Một kẻ chuyên chống phá chính quyền, bôi nhọ dân tộc, thường xuyên có các hoạt động vi phạm pháp luật và thiếu gương mẫu ở khu dân cư lại có thể tự ứng cử làm đại biểu Quốc hội. Đó là Phạm Chí Thành, bút danh là Phạm Thành, đồng thời là chủ Blog Bà Đầm Xòe. 

Phạm Thành sinh ngày 02/8/1952 tại xã Định Bình, Thiệu Yên, Thanh Hóa; đăng kí hộ khẩu thường trú tại số 121/128C/27 Đại La, P.Đồng Tâm, Q.Hai Bà Trưng, TP.Hà Nội. Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam, đã nghỉ hưu từ tháng 6/2012.

Ngày 07/03/2016, Phạm Thành đã nộp hồ sơ tự ứng cử Đại biểu Quốc hội Khóa 14 tại Ủy ban Bầu cử Thành phố Hà Nội.

Phạm Thành có đủ tiêu chuẩn của một đại biểu Quốc hội?

Ngay trong thời gian còn công tác tại Đài Tiếng nói Việt Nam Phạm Thành đã từng bị cảnh cáo và cho thôi giữ chức vụ Phó trưởng phòng Báo Tiếng nói Việt Nam và điều chuyển về làm việc tại phòng Kiểm thính, Ban thư ký biên tập về Thính giả vì đã đăng tải lên mạng internet một số bài viết có nội dung không đúng sự thật, xuyên tạc và bóp méo chủ trương, đường lối chính sách và pháp luật của đảng và nhà nước. 

Sau khi về nghỉ hưu, vào tháng 01/2012, Phạm Thành lập blog cá nhân, lấy tên là "Bà Đầm Xòe" và trực tiếp quản lý, điều hành blog này. Đây là Blog mà Phạm Thành sử dụng để tuyên truyền vu cáo, xuyên tạc và bôi nhọ nhà nước Việt Nam, đồng thời tiếp tay cho các đối tượng khác chống phá đất nước, phỉ báng các lãnh tụ của dân tộc, kêu gọi người dân lật đổ thể chế chính trị tại Việt Nam.

Xuyên suốt quá trình viết blog, Phạm Thành dùng hết mọi cơ hội có thể để chống chế độ. Hãy bấm vào link dưới để kiểm chứng:

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/



Từ năm 2012 đến nay, Phạm Thành ngày càng công khai các hoạt động chống chế độ đồng thời bộc lộ quan điểm chính trị "đa nguyên đa đảng". 

Phạm Thành cũng tích cực liên hệ với các đối tượng cơ hội chính trị khác như Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện, Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Hoàng Đức, Phạm Chí Dũng, Phạm Đình Trọng, Bùi Quốc Vinh... để thảo luận và xuyên tạc bản chất của nhà nước Việt Nam, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Phạm Thành thường xuyên có mặt cổ vũ cho các hoạt động tụ tập đông người tại Hồ Hoàn Kiếm trong năm 2014, 2015, 2016 đồng thời tường thuật méo mó các sự kiện đó trên blog "Bà Đầm xòe" và facebook cá nhân. 

Phạm Thành cũng tích cực tham gia Hội nhóm chống đối chính quyền, như nhóm "Cứu lấy dân oan", "Hội Nhà báo độc lập Việt Nam" và tích cực ủng hộ các hội nhóm bất hợp pháp, điển hình là nhóm "Non-U".

Tính từ năm 2012 đến nay, trên Blog Badamxoe và Facebook "Thành Phạm", Phạm Thành liên tục đăng các bài viết phản đối Hiến Pháp sửa đổi, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước; cổ vũ cho phong trào "thoái đảng"; đăng tải lời kêu gọi, kích động người dân xuống đường tụ tập đông người trái pháp luật gây mất an ninh trật tự; đăng nhiều bài viết, bình luận của người khác có nội dung kích động, chia rẽ quần chúng nhân dân với chính quyền liên quan đến các vụ khiếu kiện ở Văn Giang hay Dương Nội; kêu gọi tụ tập phá rối các phiên tòa xét xử tội phạm. 

Các hành vi trên của Phạm Thành đã vi phạm Nghị định 38/2005/CP ngày 18/3/2005 quy định một số biện pháp đảm bảo trật tự công cộng. Phạm Thành đã luôn thể hiện là người "không gương mẫu chấp hành pháp luật", vi phạm khoản 2 điều 22 Luật Tổ chức Quốc hội năm 2015 về tiêu chuẩn đại biểu Quốc hội.

Với các hoạt động chống phá đảng và nhà nước của mình, ngày 07/07/2014, Công ty Điện toán và truyền số liệu VDC (Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam) đã có công văn số 1096/CN-VDC về việc phát hiện blog dadamxoevietnam2.wordpress.com có nội dung vi phạm pháp luật và khẳng định các bài viết trên blog đó là của Phạm Thành, đồng thời đề nghị cơ quan chức năng có biện pháp xử lý theo quy định của pháp luật.

Ngày 18/8/2014, Hội Nhà văn Việt Nam có công văn số 79/CV-HNV về việc phối hợp xử lý tác phẩm "Cò hồn xã nghĩa" của Phạm Thành gửi tham dự cuộc thi Tiểu thuyết lần thứ IV do Hội tổ chức với lý do: cuốn sách được in đã vi phạm Luật xuất bản; cuốn sách có nội dung đả phá chế độ và Chủ tịch Hồ Chí Minh, gây ảnh hưởng tiêu cực cho người đọc.

Tháng 9/2014, cơ quan Công an đã mời Phạm Thành lên làm việc để làm rõ về các hành vi vi phạm. Sau 02 ngày làm việc với CQĐT, Phạm Thành thừa nhận tự lập blog "Bà Đầm xòe" để đăng tải các bài viết của mình hoặc bài viết của người khác lên blog này. Tuy nhiên, sau khi tham vấn ý kiến của Luật sư Hà Huy Sơn, Phạm Thành đã tỏ thái độ không hợp tác, đồng thời gửi "Đơn khiếu nại về việc bị triệu tập công dân trái phái luật" đối với CQANĐT CATP Hà Nội. Ngày 17/11/2014, Phạm Thành tiếp tục gửi "Đơn tố cáo về việc xâm phạm bí mật cá nhân" đối với Hội Nhà văn Việt Nam vì đã sử dụng tác phẩm "Cò hồn xã nghĩa" của Phạm Thành giao nộp cho CQĐT.

Ngày 24/4/2015, CQĐT đã ra quyết định trưng cầu giám định tại Bộ Thông tin và Truyền thông, đề nghị giám định cuốn sách "Cò hồn xã nghĩa" của Phạm Thành cùng 20 bài viết của tác giả bút danh “Bà Đầm xòe-Phạm Thành", "BĐX" được in từ chính blog của Phạm Thành. Đến ngày 03/12/2015, CQĐT được nhận Kết luận giám định cho thấy: "Các tài liệu trên có nội dung sai sự thật, nhiều kết luận không có căn cứ; có nội dung tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, lãnh tụ, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan; tổ chức và có nội dung đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang, lo lắng làm ảnh hưởng đến niềm tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng, Chính phủ, Quốc hội, Nhà nước CHXHCN Việt Nam...".

Phát hiện Phạm Thành là đối tượng chống đảng, nhà nước điên cuồng, nên các tổ chức phản động ở hải ngoại rất chú ý lôi kéo sử dụng. Tháng 11/2015, Phạm Thành được tổ chức khủng bố Việt Tân mời tham gia lớp tập huấn bất bạo động tại Myanmar trong tháng 12/2015. Chuyến đi không thành do cơ quan an ninh đã phát hiện từ sớm và có lệnh cấm xuất cảnh.

Hành vi này cho thấy, Phạm Thành có liên hệ và mong muốn được đào tạo bởi tổ chức phản động Việt Tân để có cơ hội chống phá đất nước. Điều này có nghĩa, Phạm Thành đã tìm cách chống lại Tổ quốc, vi phạm vào khoản 1 điều 22 về tiêu chuẩn của đại biểu Quốc hội trong Luật Tổ chức QH ban hành năm 2015. Do vậy, Phạm Thành không xứng đáng là đại biểu QH, đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân.

Mê muội "hậu duệ mặt trời" quên mất tội ác của lính Pắc Trung Hi!

Hà Văn Vinh

Ảnh: Đông Nhi và Ông Cao Thắng

Trên 43 vụ thảm sát đẫm máu do binh lính Hàn Quốc thực hiện tại Việt Nam được ghi nhận, trong đó có ít nhất 13 vụ giết trên 100 người.

Theo giáo sư người Hàn Quốc Heonik Kwon, tác giả của nhiều cuốn sách nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam, đã có trên 43 vụ thảm sát đẫm máu do binh lính Hàn Quốc thực hiện tại Việt Nam được ghi nhận, trong đó có ít nhất 13 vụ giết trên 100 người.

Giờ đây, chương lịch sử u ám đó đã được khép lại, nhưng không có nghĩa là nó sẽ bị lãng quên vĩnh viễn. Các thế hệ sau cần ghi nhớ khoảng tối lịch sử này như một bài học đắt giá để biết trân trọng mối quan hệ mình đang có, cũng như để những câu chuyện đau buồn không còn có cơ hội xảy ra trong tương lai.

****Vụ thảm sát Thái Bình

Vào một buổi sáng sớm của tháng 2/1966, một toán quân thuộc Sư đoàn bộ binh Mãnh Hổ của Hàn Quốc đã tiến vào làng Thái Bình (tỉnh Quảng Nam) trong một cuộc càn quét các du kích Giải phóng.

Ảnh: Bảo Anh

Tuy vậy, chúng chỉ tìm thấy trong ngôi làng 68 người, hầu hết là phụ nữ, người già và trẻ em. Những con người vô tội và không có khả năng kháng cự này đã trở thành đối tượng để “Mãnh Hổ” trút giận. Bằng hàng loạt phát súng và cả một quả lựu đạn, lính Hàn Quốc đã giết hại dã man 65 người.

Ba người may mắn sống sót trong vụ thảm sát sau đó đã trở thành nhân chứng tố cáo tội ác của Sự đoàn Mãnh Hổ. Để ghi nhớ sự kiện tang tóc này, một đài tưởng niệm khắc tên của 65 nạn nhân đã được dựng lên tại làng Thái Bình.

****Vụ thảm sát Diên Niên – Phước Bình

Vào sáng ngày 9/10/1966, một trung đội lính Hàn Quốc thuộc Tiểu đoàn 3 - Lữ đoàn Rồng Xanh bắt đầu tập kích từ căn cứ đồi tranh Quang Thạnh (xã Tịnh Thọ, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi) vào thôn Phước Bình. Sau đó, chúng đổ quân càn quét, lùng sục tất cả nhà dân và hầm chống phi pháo, cưỡng bức nhân dân xóm Bình Trung (thôn Phước Bình) tập trung về sân trường học của thôn.

Sau khi tập trung dân, chúng bắt đầu xả súng và ném lựu đạn vào nhóm dân thường. Vụ giết chóc này làm 68 người dân thôn vô tội ngã xuống, trong đó có 21 cụ già, 47 phụ nữ và trẻ em.

Ngày 13/10, quân “Rồng Xanh” tiếp tục càn quét và hại thêm 112 người dân vô tội ở thôn Diên Niên gần đó. 

Tổng cộng, trong hai ngày 9/10 và 13/10/1966, lính Hàn Quốc đã tàn sát 280 phụ nữ và trẻ em ở hai thôn Diên Niên, Phước Bình. Ngày nay, di tích vụ thảm sát Diên Niên - Phước Bình đã được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.

****Vụ thảm sát Bình Hòa

Ngày 3/12/1966, nhằm trả đũa các hoạt động du kích của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam, lính Hàn Quốc đã thực hiện một cuộc càn quét tại xã Bình Hòa, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi.

Trong vòng ba ngày, tại 5 địa điểm: buồng đất nhà ông Trắp, hố bom Truông Đình, Dốc Rừng, Đồng Chồi Giữa, đám ruộng giếng xóm Cầu, lính Hàn Quốc đã giết hại hàng trăm dân thường một cách dã man.

Cao điểm là vào chiều ngày 6/12, người dân đã bị cưỡng bức tập trung lại rồi bị lính Hàn Quốc đồng loạt xả đạn, khiến 267 người thiệt mạng.

Tổng cộng, trong thảm sát Bình Hoà, lính Hàn Quốc đã giết hại 430 người, trong đó có 269 phụ nữ (12 phụ nữ bị cưỡng hiếp đến chết), 104 người già, 174 trẻ em. 3 gia đình bị giết sạch không còn một ai.

Năm 1990, chính quyền và nhân dân địa phương đã xây dựng một tấm bia căm thù tại hố bom Truông Đình ghi lại tội ác này. Tháng 5/1991, di tích vụ thảm sát Bình Hòa được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.

****Vụ thảm sát Bình An

Ngày 23/1/1966, quân Hàn Quốc bất ngờ tổ chức một cuộc tấn công vào Bình An (Nay là xã Tây Vinh - Huyện Tây Sơn - Tỉnh Bình Định). Chúng bao vây từ 4 phía với quyết tâm tiêu diệt toàn bộ lực lượng của ta, nhưng đã bị đánh trả quyết liệt.

Tức tối vì không đạt được mục đích, ngày 7/2/1966, các đơn vị lính Hàn Quốc bắt đầu tiến hành một chiến dịch tấn công tàn bạo bằng vũ khí hạng nặng. Từ sáng sớm, các đơn vị pháo binh của địch đều nã đạn cấp tập vào Bình An. Khi pháo ngừng, lính Hàn Quốc lập tức ập đến.

Chúng tìm kiếm các hầm trú ẩn của dân ven làng, thả lựu đạn cay bắt mọi người phải trồi lên rồi thả sức tàn sát. Ngay trong ngày đầu chiến dịch, 58 người dân đã bị giết hại.

Những ngày sau đó, cuộc giết chóc, đốt phá ngày càng mở rộng qui mô và sự dã man. Trong ngày 12/2, 109 người đã bị giết hại. Ngày 23/2, tại khu vườn nhà ông Trương Niên ở thôn An Vinh, lính Hàn đã dồn 90 người dân tới, dùng súng trung liên hạ sát toàn bộ.

26/2 là ngày đẫm máu nhất, khi lính Hàn Quốc dồn tất cả những người chúng bắt được ở các nơi về Gò Dài (thôn An Vinh). Chúng đã giết hại 380 người bằng những hành động man rợ như hãm hiếp rồi dùng lưỡi lê đâm vào cửa mình phụ nữ, chất rơm đốt lửa thiêu sống trẻ em…

Chiến dịch thảm sát của địch đã khiến trên 1.000 dân lành bị giết hại, trong đó phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em. Sự sống ở Bình An gần như bị hủy diệt hoàn toàn.

****Vụ thảm sát Cây đa Dù

Sáng mùng 4 tháng Giêng năm Mậu Thân (12/2/1968), người dân các làng Phong Nhất, Phong Nhị ở huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam đã bị đánh thức bởi tiếng đạn pháo và súng máy. Sau đó, lính Hàn Quốc xuất hiện và áp giải rất nhiều phụ nữ, người già, trẻ em đến cây đa Dù ven quốc lộ 1A. Tất cả những người này sau đó đã bị hành quyết một cách dã man.

Theo các báo của của Mỹ, từ 70 – 80 người dân không có vũ khí đã thiệt mạng. Đơn vị gây ra tội ác chiến tranh này là Lữ đoàn Thủy quân Lục chiến số 2 của Hàn Quốc.

Mâu thuẫn giữa Mỹ và Hàn Quốc đã xảy ra trong việc điều tra về vụ thảm sát. Phía Hàn Quốc đã ngụy biện rằng thủ phạm của vụ thảm sát là những “binh sĩ Việt Cộng mặc đồng phục lính Hàn Quốc”.

Tuy vậy, Đại tá Robert Morehead Cook, tổng thanh tra của Lục quân Hoa Kỳ đã bác bỏ luận điệu này và khẳng định chính các binh sĩ Hàn Quốc đã tiến hành vụ thảm sát.

****Vụ thảm sát Hà My

Tờ mờ sáng 26 tháng Giêng năm Mậu Thân (25/2/1968), nhằm cưỡng bức người dân vùng bám trụ vào ấp chiến lược, hai đại đội lính của Lữ đoàn Rồng Xanh đã kéo đến bao vây làng Hà My (xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam),

Chúng gom người già, phụ nữ, trẻ em về xóm Tây ở ba điểm: Trước nhà ông Nguyễn Điểu (42 người); hầm nhà bà Lê Thị Thoại (16 người) và nhà ông Nguyễn Bính (74 người). Sau đó, chúng dùng súng tiểu liên, cối, lựu đạn, bắn và ném xối xả về phía người dân.

Man rợ hơn, sau khi tàn sát, chúng phóng hỏa đốt thiêu, thịt cháy khét, chỉ còn xương chất thành đống, chẳng ai còn gương mặt để nhận dạng.

Vụ thảm sát đã khiến 135 người bị sát hại, trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em.

****Vụ thảm sát Duy Trinh

Sáng 14/8//1968, lính Hàn Quốc đóng tại Hòn Bằng, cách làng Duy Trinh (Quảng Nam) chừng 400 m bắt đầu càn vào làng. Vừa đi chúng vừa bắn. Phần lớn người ở lại là người già, trẻ con và phụ nữ chạy xuống hầm trú ẩn.

Quân địch phát hiện ra căn hầm nhà bà Thiệu tại xóm Mỹ An, liền ra lệnh mọi người ra khỏi nơi ẩn nấp, đứng xếp hàng trên miệng hầm. Một lát sau, chúng bắt tất cả trở lại hầm rồi bắt đầu cuộc giết chóc.

Rất lạnh lùng, lính Hàn Quốc thay nhau cứ bắn một phát lại ném một quả lựu đạn xuống hầm. Có tất thảy 14 người toàn bà già, phụ nữ, trẻ em vô tội bị sát hại thảm thương. Tất cả đều vùi trong căn hầm mà sau này trở thành ngôi mộ chung của họ.

Toán lính Hàn Quốc tiếp tục kéo qua xóm Vĩnh An cách đó chỉ chừng trăm mét. Vẫn hành vi man rợ như cũ, chúng lùa mọi người xuống hầm, lạnh lùng bắn một phát súng lại ném một quả lựu đạn. 18 thường dân vô tội khác đã thiệt mạng.

Tổng cộng, 32 đồng bào đã bị giặc giết trong vụ thảm sát ở làng Duy Trinh.
.....

Chuyện anh ########!

Hòn Ngọc Viễn Đông Hay Ổ Điếm?

Cái gì làm cho phương tây phát triển vượt bậc so với phương đông bắt đầu từ thế kỷ 15? Đó là khoa học. Người phương tây đã tiến hành một cuộc cách mạng về tư tưởng và sau đó là những cuộc cách mạng về công nghiệp, khoa học kỹ thuật theo sau. Mấu chốt vấn đề nằm ở chỗ họ biết phân tích tất cả các vấn đề tự nhiên và xã hội một cách khoa học. 

Nhiều người từ quan cho đến dân ở Việt Nam đều mơ mộng phát triển được như phương tây nhưng không thấy được điểm mấu chốt đó, không suy nghĩ, làm việc một cách khoa học như người phương tây mà chỉ dựa vào niềm tin và cảm tính yêu ghét cá nhân. Họ chưa bao giờ biết phân tích vấn đề một cách khách quan-khoa học như phương tây cho dù là chuyện đơn giản như phân biệt giữa lời đồn đại và sự thật lịch sử.


'Tại sao trước đây người ta gọi thành phố là Hòn ngọc Viễn Đông. Hiện Singapore là số 1, thế nhưng 30 năm trước đây họ có được như Sài Gòn không? Khi tách khỏi Malaysia, Singapore chỉ là một làng chài.'

Các trang CC được một dịp hiếm hoi xôn xao đắc ý trích lời ông Thăng để tự sướng bất chấp sự thật là hai câu nói ngắn ngủi đó chứa đựng những điều rất phản khoa học:

1/ Nếu cho rằng ông Thăng nói đúng, CC đã nghiễm nhiên công nhận Singapore sau hơn 20 năm (1965-1986) dưới sự lãnh đạo anh minh của thánh Lý Quang Diệu thì vẫn thua Sài Gòn dưới thời bao cấp luôn bị lên án là nghèo đói cùng cực của cộng sản! 

Thật chứ không đùa! '30 năm trước đây' tức là 2016 - 30 = 1986 mà Singapore không bằng Sài Gòn trong lúc Việt Nam bị phương tây cấm vận toàn diện đã hơn 10 năm, đối mặt với chiến tranh ở hai đầu đất nước, và Liên Xô sụp đổ không thể nhờ vả?! :v

2/ 45, 50 năm trước tức thập niên 60-70, hay một thế kỷ trước thì cũng chẳng có bằng chứng khoa học nào để chứng minh Sài Gòn từng là số một Đông Nam Á cả! Bằng chứng duy nhất mà CC đưa ra là những hình ảnh ô-tô đầy đường trên hai đại lộ ngay trung tâm Sài Gòn hoặc trung tâm nghỉ dưỡng của lính Mỹ ở Vũng Tàu vào thập niên 60-70! Dạ thưa vào lúc cao điểm, ở miền Nam tập trung hơn nửa triệu quân Mỹ và chư hầu cộng với nhân viên dân sự. Sài Gòn là tổng hành dinh của chỉ huy Mỹ ở miền Nam. Trung tâm Sài Gòn là thế giới của người Mỹ với những khách sạn, quán bar phục vụ họ thì đừng nhận vơ hai con đường cùng xe cộ ở đó là của mình nhé! 

Không khó để tìm ra những tấm ảnh ở trung tâm Singapore với đầy ắp xe cộ từ thập niên...30 mà tôi sẽ lần lượt giới thiệu sau, nhưng không thể nào tìm ra thánh Lý Quang Diệu tuyên bố thèm được như Sài Gòn ở đâu cả, ngoại trừ lời đồn từ...người Việt Nam! 

Tôi chưa thấy ai chỉ biết bịa chuyện tự sướng như thế mà giàu được cả!

3/ Tìm bằng chứng khoa học về cái tên 'Hòn ngọc Viễn Đông' là của riêng Sài Gòn mà ai cũng thèm thuồng thì lại lòi ra gần nửa tá 'Hòn ngọc Viễn Đông' như Manila, Hong Kong, Sri Lanka, Penang, và...Thượng Hải nhưng lại không có Sài gòn.

Vậy theo logic, 'hòn ngọc viễn đông' chỉ là một cái tên không có bản quyền do thực dân phương tây thích thì gọi những thành phố ở viễn đông có bàn tay họ dựng lên chứ chẳng phải là người ta nào tung hô Sài Gòn là hàng độc với ý nghĩ thèm thuồng nó như nhiều người Việt vẫn hay hoang tưởng!

4/ Khi tách khỏi Mã lai, Singapore đã là một thành phố phát triển trên trục đường buôn bán cực kỳ quan trọng của thực dân phương tây từ lâu chứ không phải chỉ là cái 'làng chài nhỏ bé' hay 'hòn đảo hoang vu'! Vị trí địa lý độc địa của nó chính là lý do người Anh lập ra thành phố này, chính là lý do người Hoa bỏ TQ nhập cư đổ về kiếm ăn, chính là lý do để nó phát triển lên vị trí ngày hôm nay. 

Thánh Lý Quang Diệu cố tình dìm hàng nó là 'một làng chài nhỏ bé', 'hòn đảo hoang vu' để mị dân và tự tâng công, đánh bóng tên tuổi mình chứ sự thật nó không phải thế. Dân Việt thấy nhà giàu thì bu vào nịnh, người ta nói láo lố lăng lộ liễu như thế mà cũng tin sái cả cổ. Về chuyện này thánh Lý đã bị nhiều người dân vạch mặt từ lâu ở đây và ở đây.

5/ Tìm ý kiến trung lập của nước ngoài thì chỉ thấy người ta khinh bỉ Sài Gòn dưới thời ngụy thôi. Mà đã khinh bỉ thì theo logic, chẳng ai thèm được giống như cái gì người khác khinh bỉ cả! 

Thượng nghị sĩ Mỹ James William Fulbright, sau một chuyến thăm thực tế Việt Nam năm 1966, đánh giá: 'Sài Gòn là một ổ điếm theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng'.

J. W. Fulbright năm 1967

Ông có sự nghiệp chính trị gần 30 năm, là người sáng lập ra quĩ học bổng Fulbright nhằm tăng cường sự hiểu biết giữa thế giới và nước Mỹ mà nhiều người Việt trong nước cũng được hưởng. Đã có 360 ngàn người khắp thế giới và Mỹ được hưởng học bổng này. 54 trong số tốt nghiệm thắng giải Nobel, 82 từng thắng giải thưởng báo chí Pulitzer. 

Trong cuộc nói chuyện tại Đại học John Hopkins nói trên ông còn kể lại những gì xảy ra ở Sài Gòn trong chuyến viếng thăm như những vụ đốt xe Jeep của Mỹ và khẩu hiệu chống Mỹ được trưng ra trong những cuộc biểu tình. Theo ông chuyện đó xảy ra là do 'cái ảnh hưởng chết người của người giàu và mạnh đè lên kẻ nghèo và yếu'.

Ông trích báo cáo cho biết những trường hợp người người Việt bắt vợ và con gái họ làm gái bán bar hoặc dâng họ cho lính Mỹ làm vợ bé. 'Kết quả của sự xâm nhập ào ạt của người Mỹ đã làm gái bán bar, đĩ điếm, ma cô, chủ quán bar, tài xế taxi leo lên những vị trí cao của tòa tháp kinh tế'.

Không biết có 'người ta' nào mong muốn thành phố mình có những loại người như trên leo lên đầu xã hội ngồi không nhỉ?!

Đấy phân tích vấn đề một cách khoa học nó là như thế. Hóng các bạn CC đưa ra bằng chứng khoa học-KHÁCH QUAN (do người nước ngoài nhận định đánh giá, hoặc số liệu kinh tế cụ thể) về sự giàu mạnh của Sài Gòn làm châu Á phải ngước nhìn nhé.

Nguồn: Meo Meo

23/3/16

Hot - Liền bà đẹp!!!

Khoai@ sưu tầm


















Cho em Phan Kim Liên vô đây nữa cho xôm

Nóng - NGUYỄN HỮU VINH (ANHBASAM) lĩnh án 5 năm tù giam!

Ngày 23-3, Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử hai cáo Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm, 60 tuổi, trú tại quận Đống Đa, Hà Nội) và Nguyễn Thị Minh Thúy (36 tuổi, trú tại quận Ba Đình, Hà Nội) về tội "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" theo điều 258 Bộ Luật Hình sự.
Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm) và Nguyễn Thị Minh Thúy tại phiên tòa
Theo cáo trạng được công bố tại phiên tòa, năm 2000, bị cáo Nguyễn Hữu Vinh thành lập và làm giám đốc Công ty TNHH Điều tra và Bảo vệ V. (Công ty VPI). Còn bị cáo Nguyễn Thị Minh Thúy làm kế toán tại công ty này từ giai đoạn năm 2003-2007. Tiếp đó vào tháng 9-2013, Nguyễn Hữu Vinh đã thành lập, quản trị và sử dụng hai blog "Dân quyền" và "Chép sử Việt". Sau khi thành lập hai blog này, Vinh đã cung cấp mật khẩu truy cập và chia sẻ cho Nguyễn Thị Minh Thúy một số quyền quản trị đối với hai blog này như: quyền viết bài, quyền chỉnh sửa bài viết, quyền xóa bài viết, quyền đăng tải bài viết lên blog, quyền kiểm duyệt ý kiến bình luận. Không chỉ có vậy, ngoài việc chỉ đạo, trao đổi bằng điện thoại, Vinh còn chỉ đạo Thúy biên tập, đăng tải bài viết, duyệt cho hiển thị các ý kiến bình luận trên hai blog này bằng hộp thư điện tử. Từ khi lập blog đến khi hai bị cáo bị cơ quan công an bắt giữ, blog "Dân quyền" đã đăng 2.014 bài viết, còn blog "Chép sử Việt" đăng 383 bài viết.
Qua kiểm tra các bài viết trên hai blog của Nguyễn Hữu Vinh, Bộ Thông tin - Truyền thông kết luận có 24 bài viết có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ chức, đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng và Nhà nước.
Tại phiên tòa xét xử, sau khi xem toàn bộ vụ án, cuối giờ chiều cùng ngày, Hội đồng xét xử đã quyết định tuyên án phạt 5 năm tù giam đối với bị cáo Nguyễn Hữu Vinh và 3 năm tù giam đối với bị cáo Nguyễn Thị Minh Thúy. Hội đồng xét xử cũng chỉ rõ hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội. Việc các bị cáo đã đăng tải những bài viết bôi nhọ, làm xấu hình ảnh đất nước là đi ngược lại xu thế của dân tộc

NGUYỄN QUANG A ĐANG CHƠI TRÒ "THỦ DÂM CHÍNH TRỊ"

Ông Nguyễn Quang A sắp trở thành “dân oan” rồi!

Lên facebook của “ứng cử viên Đại biểu Quốc hội” Nguyễn Quang A những ngày này thật thấy vô cùng bất an cho ông. Có lẽ chính quyền, công an chẳng rờ gì tới ông dù có bay lượn khắp thế giới để vận động lật đổ họ, nhưng nay ông đang phải chiến đấu với chính dân cư trong tổ dân phố của mình và đám dân chúng trên mạng mà ông miệt thị là “dư luận viên”. Xem ra hành trình chiến đấu với dân chúng nơi cư trú và trên mạng của ông gian nan, hao tổn nguyên khí và có nguy cơ đẩy ông trở thành “dân khiếu kiện” chuyên nghiệp (mà lâu nay giới zân chủ thường gắn mác “dân oan”) vì nguy cơ những tố cáo của ông Nguyễn Quang A không khả thi và không có khả năng giải quyết được, dù ông có định đưa ra Liên Hợp quốc hay Hợp chúng quốc Hoa kỳ…đều bó tay toàn tập.

Đầu tiên là ông bức xúc với đám “dư luận viên” đã “bôi nhọ” ông bằng việc lần mò đến nơi ông cư trú phỏng vấn từ tổ trưởng đến dân chúng, từ người già mà ông “rất kính trọng” đến thanh niên mà “ông chưa từng biết mặt” đều chung một lập luận, họ ở với ông hàng chục năm mà chưa được ông chào hỏi hay thăm hỏi khi nào, chưa khi nào ông tham gia sinh hoạt cộng đồng mà nay ông đòi đại diện cho họ ở cơ quan quyền lực cao nhất thì họ không ủng hộ.
Khi clip này bị tung lên, ông Nguyễn Quang A đã tìm đến nhà từng người dân có mặt trên đó, chất vấn ông Tổ trưởng và vớ được xác nhận rằng, cậu thanh niên trong hình không phải người trong tổ, thế là ông mở cuộc truy lùng thanh niên này cả tháng nay. Tuy nhiên đến nay, không thấy ông đề cập đến “phát kiến” sáng giá này nữa.

Vài hôm sau thấy ông hăm hở tuyên bố “đi họp tổ dân phố” lần đầu tiên sau 10 năm về “chung sống” với họ !!! Như vậy dân chúng và “dư luận viên” gây phiền nhiễu rất đáng kể cho ông!?!

Mấy hôm nay, ông lại vô cùng bức xúc khi ông Tổ trưởng dân phố - mà ông nói là “đại diện chính quyền” đi phát tán cho dân cư trong tổ về một bài viết trên mạng của “đám dư luận viên” trong đó “thóa mạ” về các hoạt động “cách mạng dân chủ” trên mạng và ở nước ngoài của ông với giọng điệu “phá hoại bầu cử”, “tấn công ứng cử viên độc lập”…Thậm chí ông còn quay clip phỏng vấn ông Tổ trưởng có biết Internet hay không,có máy tính không, lấy tài liệu của “dư luận viên” từ đâu, mục đích làm gì …và tuyên bố kiện ông Tổ trưởng lên Ủy ban bầu cử quốc gia, công an, chính quyền. 
Tuy nhiên là người chứng xem xét sự việc này, xem ra nếu ông Nguyễn Quang A theo kiện thì sẽ có rất nhiều điều lý thú:

Thứ nhất, nó chứng minh rằng, dân cư nơi ông sinh sống đa phẩn chẳng biết Internet là gì, chẳng biết “đấu tranh dân chủ” trên mạng của ông Nguyễn Quang A – cư dân đang sống cùng với họ tí nào, bản thân ông chưa từng “vận động” họ ủng hộ các “kịch bản dân chủ” của mình mà chỉ toàn đi vận động các chính khách nước ngoài, việt kiều tức các cá nhân, tổ chức phản động lưu vong ủng hộ các kịch bản này, đồng nghĩa với việc ông không nhắm đến người dân trong nước tham gia cùng với ông. Nếu chẳng may các kịch bản của ông thành công thì dân cư nơi ông sống có “hài lòng” với “thành quả đấu tranh” mà ông đang nhân danh họ thực hiện hay không? Sẽ có nhiều thứ để bàn lắm đây, “đám dư luận viên” trên mạng tha hồ mổ xẻ !!!

Thứ hai, ông Tổ trưởng dân phố - đối tượng kiện cáo tới đây của ông thực ra chỉ là chức danh do đa số nhân dân nơi cư trú của ông Nguyễn Quang A bầu ra, tức ông này có tín nhiệm với quần chúng ở đây, thay mặt dân “đối thoại” hay “hợp tác” với chính quyền địa phương để bảo vệ quyền lợi dân cư. Ông này không được hưởng lương, mà chỉ là khoản hỗ trợ mấy trăm ngàn/tháng, tùy thuộc vào chính quyền địa phương quan tâm hay không, có thể nói, ông Tổ trưởng đó đang làm cái việc “vác tù và hàng tổng”- đáng lý phải là mục tiêu tranh thủ hàng đầu của ông Nguyễn Quang A nếu ông muốn đại diện cư dân nơi cư trú của mình ra ứng cử ĐBQH. Nhưng nay thì ngược lại, ông Nguyễn Quang A đang đối đầu và chụp mũ cho ông này là “một quan chức của bộ máy chính quyền “ thì xem ra ông Nguyễn Quang A đã bộc lộ “lỗ hổng” nhận thức, kiến thức rất nghiêm trọng về bộ máy hành chính Nhà nước. Điều này sẽ khiến dân chúng cả nước, “dư luận viên” càng “trăn trở” về “ứng cử viên độc lập” này hơn.

Thứ ba, việc ông Nguyễn Quang A đem tài liệu ông Bái tán phát kia lên UBBCQG, chắc chắn nếu muốn xử lý ông Tổ trưởng dân phố, chính quyền sẽ phải đi chứng minh rằng, tài liệu đó có “nhục mạ” ông Nguyễn Quang A hay không, nó viết đúng cái gì, sai cái gì. Chỉ riêng khâu thẩm định này, chắc chắn ông Nguyễn Quang A sẽ phải đối đầu với việc “giúp” chính quyền chứng minh được ông ta đang lật đổ chính quyền bằng cách nào, cách đấy có “hợp pháp” hay không, có “đúng luật” hay không. Lúc này đối tượng thụ hưởng chắc chắn là lực lượng công an Việt Nam !!!

Tiếp đến, chính quyền sẽ phải chứng minh được rằng ông Tổ trưởng có động cơ gì trong việc tán phát tài liệu “thóa mạ” ông Nguyễn Quang A. Lúc đó thì dân chúng cả nước sẽ được thưởng ngoạn màn “người dân” đang bức xúc sau khi “khám phá” ra các hoạt động “đấu tranh dân chủ” trên mạng của ông Nguyễn Quang A đến mức nào. Còn việc truy lùng ra ai là “dư luận viên” viết bài đăng trên website Việt Vision kia, chắc sẽ xuất hiện rất nhiều “dân chúng” cũng có cơ hội bày tỏ bức xúc như ông Tổ trưởng nọ. Xem ra lúc đó, chính quyền sẽ rất ủng hộ ông Nguyễn Quang A đi kiện và họ được nghe đôi bên “bức xúc” với nhau và phân xử xem ai sai, ai đúng, ai cần phải đưa ra “vành móng ngựa” !?!

Cá nhân tôi ủng hộ ông Nguyễn Quang A đi kiện ông Tổ trưởng dân phố và “đám dư luận viên” lắm lắm! 
 
Giai Điệu Tổ Quốc Tôi