22/1/17

Tưởng niệm Hoàng Sa, trò hề của những kẻ bán nước!

Cứ mỗi năm vào độ ngày 19/1 những kẻ bán nước cầu vinh lại bắt đầu tổ chức trò hề gọi là tưởng niệm Hoàng Sa, đòi công nhận 74 tử sĩ của Việt Nam cộng hòa là liệt sĩ, đòi Đảng, Nhà nước Việt Nam phải vinh danh họ, đòi đủ điều sằng bậy nhằm mục đích đổi trắng thay đen, xuyên tạc lịch sử và tính chất của cuộc chiến đê hèn và bi thảm của hải quân Việt Nam cộng hòa năm 1974.

1c
Trò hề của những kẻ bán nước đăng trên danlambao
Hải chiến Hoàng Sa là một cuộc chiến bi thương, bi thương bởi Hoàng Sa đã rơi vào tay Trung Quốc trong một thỏa thuận bán nước động trời mà những kẻ lãnh đạo của Việt Nam cộng hòa trước năm 1975 đã ký nhằm kéo dài sự giãy chết của mình trước sức mạnh chính nghĩa của cộng sản Bắc Việt. Nó còn bi thương bởi chính vì sự hèn nhát của những kẻ thường gọi nhau là “chiến hữu” mà Hà Văn Ngạc (Quyền tư lệnh chỉ huy trận Hải chiến năm 1974) đã chỉ huy các tàu HQ 5, HQ 6 bắn thẳng vào tàu HQ 10 của Ngụy Văn Thà và HQ 16 của Lê Văn Thự khiến 74 quân nhân của VNCH phải tử trận một cách tức tưởi khi tàu HQ 10 của Ngụy Văn Thà bị trúng đạn. Cũng may mắn khi HQ 16 trúng quả đạn lép, nếu không con số mà đám vong nô tổ chức tưởng niệm ngày nay không phải là 74 mà có thể gấp đôi hoặc gấp 3 lần lên. Và cuộc chiến này còn bi thương bởi những người lính xấu số mặc dù đã chết hơn 43 năm, nhưng vẫn bị những kẻ hoạt động dân chủ, nhân quyền đào bới lên để tổ chức tưởng niệm, vẫn réo tên họ trong những vở kịch khóc mướn thảm thương nơi đầu đường Nguyễn Huệ, nơi tượng đài Lý Thái Tổ, nơi phố đi bộ quanh Hồ Gươm,..thật là một bi kịch không lời nào có thể tả xiết.
Câu hỏi được đặt ra là liệu có ai thương xót thật sự cho những người lính chết trận vì sự máu lạnh của “chiến hữu” trong cuộc chiến vào đầu năm 1974? Duy nhất chỉ có người thân của những người lính này mới đau đớn đến tận cùng khi con em mình chết trận, càng đau đớn, căm phẫn hơn khi biết được sự thật về cái chết tức tưởi của 74 người lính VNCH bị chính chiến hữu hạ sát không thương tiếc. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho tội ác của Hà Văn Ngạc và những kẻ trực tiếp chỉ huy, lên kế hoạch cho một cuộc hạ sát vô nhân tính như vậy. Và người thân của 74 người lính đó, nếu còn sống sẽ vô cùng căm tức và xấu hổ trước hành động ăn vạ của những kẻ tự xưng yêu nước đang làm vấy bẩn sự linh thiêng của dân tộc Việt và xúc phạm vong linh những người đã khuất. Những hành động của những kẻ vong nô không chỉ tụ tập đông người một cách trái phép, vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam, mà con nghênh ngang vác thánh giá ra tượng đài Lý Thái Tổ làm loạn, mặc dù ngày này chả liên quan gì đến lễ của đạo Công giáo???
Kết quả hình ảnh cho tưởng niệm hoàng sa vác thập tự giá ra tượng đài
Những kẻ vong nô thuộc NoU vác thập tự giá ra làm loạn ở tượng đài Lý Thái Tổ
Hành động này đã xúc phạm đến các tín đồ thiên chúa và đức tin cao đẹp của chúa Giê – su, điều đáng nói là những kẻ làm loạn ở tượng đài Lý Thái tổ hôm 19/1 không có kẻ nào theo đạo Thiên chúa. Không hiểu các tín đồ của đức Chúa đâu không đến đập nát bản mặt đê hèn của những kẻ đang xúc phạm dân tộc, xúc phạm Đức chúa như đám vong nô NoU và những kẻ xuất hiện trong buổi tưởng niệm ngớ ngẩn trên.
Cạn lời với đám rận chủ!!!
Trần Ái Quốc
Nguồn: của anh Trần Ái Quốc bên 
nendanchu2012.wordpress.com

Vì sao Giáo xứ Thái Hà chống lưng cho đám phản động làm bậy???

 
Tôi có đứa bạn học hiện nay cũng định cư ở gần nhà. Cách đây vài năm khi chúng tôi còn thường xuyên gặp mặt, cậu ta có tâm sự với tôi rằng gia đình cậu ta bị cướp mất căn nhà ở ven Hồ Tây trị giá tới 2000 cây vàng. Thoạt tiên tôi không hiểu và sau khi dò hỏi thêm mới biết đó là một trong những tài sản bị trưng thu sau năm 1954. Có thể nói gia đình cậu ta là một trong những gia đình chịu thiệt thòi nhất do những cuộc cách mạng ở Việt Nam. Cho tới nay khi mà đã 3 thế hệ đã sinh ra, lớn lên từ thời điểm ấy nhưng mỗi lần họp mặt gia đình, từ ông bà cha mẹ vẫn chỉ vào căn nhà ấy mà nói rằng, đó là tài sản của cha ông từ mấy đời trước để lại và con cháu phải có bổn phận không được quên, lấy lại nếu có cơ hội. "Thì ra là vậy" tôi thầm nghĩ và dĩ nhiên tôi cũng không muốn tranh luận hơn thua vì dù sao chúng tôi cũng là bạn. Phần nữa ở cái tuổi mà con cái đã trưởng thành, mọi sự tranh luận cũng nên biết giới hạn và nhất là khi nhìn thấy trước kết quả thì đừng bao giờ tranh luận vô bổ. Vì đó là những điều mà cậu ta cùng với thế hệ con, cháu được nhồi nhét vào đầu, hàng năm, hàng tháng, thậm chí hàng ngày. Cho tới trước năm 1940, giáo hội dưới sự bảo hộ của chính quyền thực dân Pháp đã cướp được cả một khối bất động sản khổng lồ. Trong đó chỉ riêng ở miền nam, số ruộng đất màu mỡ nhất đã có 1/4 thuộc về giáo hội, chưa kể tới ở miền trung và miền bắc khiến cho giáo hội trở thành địa chủ lớn nhất Việt Nam thời ấy. Không chỉ dựa vào chính quyền bảo hộ Pháp mà giáo hội cũng là một trong những kẻ thuộc vào diện cho vay nặng lãi nhất hồi ấy nhất là những năm mất mùa. Đó là thời điểm mà nhiều hộ nông dân lâm vào hoàn cảnh ăn bữa trưa chưa xong đã lo bữa tối, nhà thờ lợi dụng giúp họ nhưng thực tế là cho vay nặng lãi, tới ngày không thanh toán sẽ tới trưng thu ruộng đất. Ở miền bắc thời Pháp đô hộ, đại đa số diện tích canh tác thuộc về địa chủ. Một trong những ví dụ là tỉnh Thái Bình khi chỉ cả tỉnh chỉ có 253 địa chủ nhưng chiếm giữ tới 24.280 hectar, nhiều hơn tổng số ruộng mà tất cả dân số còn lại có được. Ở miền Trung 65% dân số không có nổi một mảnh đất cắm dùi và cũng như nông dân ở miền bắc, miền nam, họ sinh ra chỉ có số phận cày thuê, cuốc mướn, quanh năm làm lụng vất vả mà vẫn không đủ miếng ăn. Thêm vào đó là số ruộng đất giáo hội Thiên chúa giáo có được, số người dân Việt Nam còn lại sống bằng gì? Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã mang lại cho đại đa số người dân Việt Nam những quyền lợi căn bản nhất, quyền sống, quyền tự quyết, người cày có ruộng và thực tế đó là một trong những cuộc cách mạng nhân bản nhất thế giới. Dĩ nhiên để cho đa số người Việt có được quyền lợi ấy thì thiểu số những địa chủ, những người công giáo từng được hưởng đặc quyền đặc lợi sẽ phải hy sinh lợi ích của mình. Việc chấp nhận sự hy sinh ấy tới đâu nó tùy thuộc vào mỗi cá nhân, mỗi gia đình và mỗi khu vực khác nhau. Có những người họ công khai chống phá nhưng cũng có những người chỉ âm thầm, họ hiểu được cái thời của họ đã hết và nhẫn nhục để đợi thời cơ. Mới đây khi kinh tế Việt Nam bùng nổ mạnh, ở Hà Nội và nhiều nơi khác đúng nghĩa với tấc đất, tấc vàng. Giáo xứ Thái Hà, trong nhiều cuộc đối thoại, kéo nhau lên chính quyền để đòi lại bệnh viện Đống Đa, nơi vốn thuộc về giáo hội từ thời Pháp thuộc với danh nghĩa cần mở rộng nơi sinh hoạt tôn giáo và thờ tự. Dĩ nhiên ở Việt Nam tự do tôn giáo được đặt lên hàng đầu và chính quyền đã đồng ý cấp cho giáo hội một khu đất lớn ở ngoại thành vì bệnh viện Đống Đa là nơi phục vụ cho quyền lợi hàng trăm ngàn công dân khác. Họ từ chối! Tất nhiên rồi! Cái mảnh đất màu mỡ như bệnh viện Đống Đa giữa lòng thủ đô nó mới đáng đồng tiền bát gạo chứ cái mảnh đất ngoại thành thì có mua được bao nhiêu? Nếu giáo hội đòi được khu đất ấy, chỉ cần cho thuê hay xẻ ra để bán thì giáo hội cũng có thêm hàng bao nhiêu ngàn tỷ để mà tiếp tục đi đầu tư, lôi kéo thêm người gia nhập vào tôn giáo của mình. Chưa kể tới từ bệnh viện Đống Đa sẽ là tiền đề cho những tài sản khác mà giáo hội đã được hưởng từ thực dân Pháp trong quá khứ và biến họ trở nên một tôn giáo hùng mạnh, giàu có nhất ở Việt Nam.

 Nguồn: trelang

LINH MỤC MARTINO NGUYỄN BÁ THÔNG: "TÌNH DỤC THÌ RẤT SƯỚNG" - TIẾNG NÓI CỦA GIÁO DÂN

 
Sau khi xem Video bài giảng của linh mục Martinô Nguyễn Bá Thông tại nhà thờ Tân Sa Châu về “Đạo Công Giáo không dạy chúng ta sống tốt”, “Tình dục thì rất sướng”. Video bài giảng của cha Thông đã loan tỏa chóng mặt làm cho đồng bào Công giáo trong nước và nước ngoài giật mình về cách giảng thuyết của một linh mục người Việt Nam. Hàng nghìn comment phẫn nộ bức xúc về cách giảng đạo của linh mục Martinô Nguyễn Bá Thông tại nhà thờ Tân Sa Châu bị lên án và cho là "Ông ta không phải là Linh mục”. Xem bài giảng của Cha, mọi người không khỏi giật mình với những ngôn từ : “Tao tát một cái, đập vỡ mặt bây giờ !”, “Dốt như con lợn”, “Nhìn mặt mấy bà sơ là không có Chúa ! Nhìn bà sơ giống con mẹ ế chồng ! Nhìn mấy ông cha giống như vợ bỏ”. Cha cứ nhìn lại, chưa có một linh mục nào ăn nói như Cha trên tòa giảng “mày – tao”, “dốt như con lợn”, “tát vỡ mặt mày”, “nhìn mặt mấy bà sơ là không có Chúa”… Cha cứ xem hết tất cả các bài giảng của các Cha, các Cha dùng ngôn từ và cung cách như thế nào thì Cha sẽ rõ Cách giảng của Cha chỉ là mua vui. Lối hành xử cũng như lối sống của Cha không xứng hợp cho lối sống của một linh mục bởi lẽ từ xưa đến nay Giáo Hội chưa có ai ngoại trừ Cha.

Nguồn: trộm bên anh trelang

Nhà dâm chủ Trần Thị Nga nhập trại!

Một nguồn tin tin cậy cho biết, "nhà dâm chủ" Trần Thị Nga (Nga Phủ Lý) và Lương Dân Lý (Người tình của Nga) đã bị bắt sáng nay. Lý do Nga và Phong bị bắt chưa được công bố, nhưng có liên quan đến những hoạt động chống phá nhà nước. Trần thị Nga, sinh ngày 28/4/1977 tại Lý Nhân, Hà Nam, theo đạo Thiên Chúa. Hiện trú tại 52 đường Trần Thị Phúc, tổ 8, phường Hai Bà Trưng, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam. Trên Facbook, Nga thường sử dụng tài khoản cá nhân với tên "Thuy Nga", ngoài ra dùng Blog cá nhân có tên "Mephu.blogspot.com" để xuyên tạc, vu cáo chính quyền, bôi nhọ lãnh đạo đất nước. Nga là người có quan hệ khá phức tạp với đủ mọi thành phần xã hội, và có quan hệ chặt chẽ với số cực đoan trong "Hội anh em dân chủ" ở Hà Nội. Để câu cơm, ả tham gia cùng lúc khá nhiều hội nhóm, như: "Hội phụ nữ nhân quyền Việt Nam"; "Hội bầu bí tương thân". Hiện tại, Nga đang kêu gọi thành lập "Hiệp hội dân oan Hà Nam" với ý đồ đóng chức "Chủ tịch Hội" theo kiểu Lê Hiền Đức. Trước năm 2003, Trần Thị Nga có chồng là Phan Văn Quý, nhưng cưới nhau không được bao lâu thì phải ly dị vì thói lăng loàn của thị, và cũng sau đó không lâu, Phan Văn Quý chết vì nghiện ma túy. Sản phẩm chung của Quý và Nga là hai cậu con trai hiện sống với bố đẻ của Nga tại Lý Nhân, Nam Hà. Được biết, Nga suốt ngày lang thang gây rối ở khắp nơi theo yêu cầu của đám zân chủ phòng lạnh, thỉnh thoảng mới về quê phụ giúp để bố mẹ nuôi hai con. Năm 2003 Trần Thị Nga đi lao động xuất khẩu ở Đài Loan, đến năm 2005 bị tai nạn giao thông, và đươc Linh mục Nguyễn Văn Hùng ở Đài loan cưu mang giúp đỡ. Trước khi về nước hoạt động chống phá chính quyền, Nga đã gia nhập đạo Thiên chúa và được chính Linh Mục Hùng thụ phong tên thánh tại Đài Loan. Tháng 8/2008 Nga về nước, đăng ký tạm trú tại địa chỉ đã nêu trên. Trần Thị Nga được cánh đàn ông trong làng zân chủ rỉ tai nhau về khả năng quan hệ ngoài luồng khá phóng túng và được biết đến như một thiên hướng bẩm sinh. Không kể đến những gã tàu nhanh tàu chậm, hiện tại ả có quan hệ như vợ chồng với ông Phan Văn Phong, sinh năm 1954, trú tại 12 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Điều đáng nói là Nga biết ông Phong đang sống cùng với vợ là bà Nguyễn Thị Thúy Mai. Hệ quả của lối sống phóng đãng của thị là hai đứa trẻ ra đời (Phan Văn Phú, sn 2010 và Phan Văn Tài sn 2012). Ngày 22/12/2012, bà vợ ông Phong đã đến tận nhà thờ Thái Hà để gặp Nga với hi vọng làm rõ chuyện quan hệ với chồng bà, và tiện thể đưa đơn tố cáo hành vi vi phạm chế độ một vợ một chồng của Nga cho linh mục quản xứ nhà thờ Thái Hà (178 Nguyễn Lương Bằng). Bà Mai cũng kiên quyết yêu cầu nhà thờ không được dung dưỡng, chứa chấp Trần Thị Nga và Phan Văn Phong gây ảnh hưởng tới hạnh phúc gia định của bà. Tuy nhiên, linh mục quản xứ đã nhận đơn tố cáo nhưng vẫn không có động thái tích cực nào được thực hiện. Nhà thờ Thiên chúa vẫn dung túng cho hành vi cướp chồng, phá hoại hạnh phúc gia đình chị Mai cho Trần Thị Nga. Ngay sau đó, bà Mai đã phải nhờ cậy đến chính quyền các cấp nơi Nga cư trú kêu gọi sự giúp đỡ. (Xem lá đơn tố cáo của vợ ông Phong bên dưới): Trần Thị Nga cũng đã vài lần hứng chịu đòn ghen. Tuy nhiên, như thường lệ, ả cùng đám đồng đảng bất nhân liền lợi dụng vụ việc để đổ tội cho công an và chính quyền.



21/1/17

Vụ lộ ảnh sex của nhà dân chủ Khanh Lam Nguyen, đừng nghe cave kể chuyện!

Sau sự việc Khanh Lam Nguyen, tên thật là Nguyễn Thị Lâm; SN: 01.11.1981, Vĩnh Yên Vĩnh Phúc; Nơi ở: xã Cổ Điển, Đông anh, HN. Nghề nghiệp rất phong phú và đa dạng được cô ta tự bạch như NVKD, HDVDL, lễ tân , thu ngân , làm nail tóc, dạy bơi, kinh doanh tự do Mỹ phẩm,…bị bạn tình tung ảnh sex lên mạng đã gây sóng gió trong dư luận dân chủ mấy hôm vừa qua, hôm qua cô gái này đã lên mạng xã hội facebook viết một bài dài trần tình về sự cố “lộ ảnh sex“. Tuy nhiên điều nực cười là thông qua lời trần tình của cô này, người ta thấy những gì cô ta nói không hề có cơ sở, ngược lại có những khuất tất trong cuộc đời của Nguyễn Thị Lâm theo đó đã được dư luận làm rõ.

Ở phía trên Khanh Lam Nguyen đã liệt kê một loạt các nghề chính tạo ra thu nhập, tuy nhiên có một nghề tạo ra thu nhập chính cho cô gái này mà không mấy ai biết đó chính là “cave” hay nhiều người mỉa mai gọi nàng ta là cave chính trị. Bởi nguyên gốc của cô gái này là gái mại dâm tuy nhiên thời gian gần đây cô này đã chuyển sang kinh doanh chính trị, tham gia và các hoạt động dân chủ, nhân quyền.
 Để biết về Khanh Lam Nguyen, nếu bạn dò hỏi cho một tú bà hay một khách làng chơi thứ thiệt ở phố đèn đỏ Hà Nội: “Con cave nào hay giảng bài chính trị cho khách làng chơi?”, “Con cave nào có chiêu độc- đưa khách vào nhà nghỉ để làm chính trị?”, “Cave làm tình kiêm làm chính trị là ai?”, “cave hai lỗ là ai?”… Bạn sẽ nhận được một câu trả lời duy nhất “Em Khanh Lam Nguyen”- nghệ danh cave của Lâm. Cô này xuất thân trong một gia đình không có gì đặc biệt, bần nông nhưng đông con. Ngay khi mới trưởng thành làm thiếu nữ đôi mươi, Lâm đã dấn thân vào chốn phồn hoa đô thị để tìm kiếm cơ hội đổi đời. Vốn quen cái đói, cái khổ nhưng lại lười lao động nên khi tới ánh đèn phố thị, Lâm đã bị ánh bạc trắng thôi miên. Từ nghề cắt tóc gội đầu, đến massage kích dục, không biết từ lúc nào, Lâm đã trở thành một con điếm, một gái bán dâm chuyên nghiệp. Điều nực cười là khi không ai phán xét đến nghề nghiệp của Lâm, cô ta lại chuyển hướng sang hoạt động chính trị, thường xuyên giảng bài cho khách làng chơi, lôi kéo họ vào con đường chính trị của mình, và điều bất ngờ đã xảy ra đó là khách làng chơi đã tung lại những bức ảnh gường chiếu của cô nàng, và từ đây một màn kịch mới được hiện rõ thông qua lời trần tình của cô ả, mà bất cứ ai khi đọc vào cũng cảm thấy buồn cười và vô lý.
1a 
Lời trần tình trên facbook của Lam Khanh Nguyen
Không biết gã ngu nào tư vấn cho cô ả, nhưng màn dựng chuyện của cô ả cũng kịch tính chỉ có điều càng viết càng khiến người đọc cảm thấy vô lý và nực cười bởi ngón nghề dựng chuyện của một ả gái làng chơi, học hành lởm khớm không thể bằng những kẻ có học và hoạt động chính trị chuyên nghiệp trong giới Rận chủ.
Từ chuyện bị bạn tình tung ảnh sex lên mạng, Khanh Lam Nguyen đã mạnh mồm vu cáo việc cô ả bị lộ ảnh sex là do an ninh cộng sản dựng bẫy và đưa cô ả vào tròng. Theo đó, ả bắt đầu ngón nghề quen thuộc của một gái làng chơi “chào mời khách” bằng sự mô tả rất ngô nghê rằng “Một ngày giữa tháng 6.2016 nóng nực , tôi gặp và ” được” làm quen với một người tự chia sẻ là ” bất mãn chế độ” , đấy là lời tôi trích nguyên vẹn theo lời người trẻ ấy , chỉ mấy từ ấy thôi là đủ để tôi có cảm tình với người này rồi: một người trẻ hiểu về xã hội và bất mãn chế độ”. Và thế là một cuộc gặp gỡ được diễn ra tại nhà nghỉ? Có ai đi hoạt động chính trị mà lại dùng nhà nghỉ làm nơi bàn bạc, gặp gỡ hay không? Thật là một sự tưởng tượng ngớ ngẩn và ngô nghê. Hơn nữa, mới quen và nghe giới thiệu là “bất mãn chế độ” đã kéo nhau vào nhà nghỉ là sao??? Chẳng nhẽ sự tin tưởng dễ dàng đến thế, nếu nói là một cuộc ngả giá có khi còn được dư luận chấp nhận!
Tiếp đó, ả mô tả rằng “Từ trong phòng tắm tôi nghe thấy tiếng đạp cửa trời long đất lở, lao ra ngoài đã thấy gần 20 người cả CA, cả AN, cả thường phục với một dàn máy ảnh, máy quay các loại đã đứng chật phòng…Toàn bộ hiện trường được dàn dựng đầy đủ, họ đánh tôi, nắm tóc và dùng vũ lực không cho tôi mặc đồ . Tôi tận mắt nhìn thấy họ xé BCS bỏ vô phong bì , lấy từ trong túi tôi 1tr VND bỏ vô phong bì đưa cho người “bất mãn chế độ” ký , hắn ký tất cả các giấy tờ mà chưa cần phải khai, và không cần phải đọc . Tôi nhận ra mình vừa bị sập bẫy ANCS nhằm khống chế và triệt hạ uy tín cá nhân. Cái ” người bất mãn chế độ” nằng nặc đòi gặp tôi lộ nguyên hình là một tên nội gián, 1 tên DLV tay trong của AN. Tôi bị bắt vì phạm tội quả tang án mại dâm với tội chứng là 1 BCS đã xé và 1 tr VND tang chứng của vụ án. Lúc đó khoảng 10h30 pm”. Đọc đến đoạn này ai nấy không nhịn được cười, bởi chỉ quan sát bức ảnh giường chiếu được tung lên mạng sẽ hiểu ngay bản chất của sự việc trên là gì.
1a 
Ảnh sex bị lộ trên mạng của Khanh Lam Nguyen (nguồn: internet)
Lão cũng chẳng muốn đăng ảnh gường chiếu của Lâm lên làm gì, những Lâm già mồm quá đành phải đưa những thứ này lên mạng để Lâm hiểu rằng, trí tuệ của Lâm còn nghô nghê và dốt nát lắm. Làm gì có ai khi bị bắt quả tang mà lại ngồi với tư thế bình thản như không có chuyện gì xảy ra, lại còn gọi điện thoại? và hơn nữa cảnh giật tóc, đánh đấm, đông người với máy quay phim, chụp hình đâu sao trên khuôn mặt của Lâm không hề có một chút biến sắc, không có một dấu vết nào của sự đánh đập những những gì Lâm dựng chuyện và vu cáo?
Thế nên mới nói rằng, khi cave làm chính trị thì mãi cũng chẳng thể rũ bỏ bản chất của mình để trở thành một người khác, dùng có cố trần tình đến đâu, thì bất cứ ai cũng hiểu bản chất của sự việc này là gì, chẳng qua cộng đồng rận vừa hả hê vừa cố gắng để chữa thẹn cho Lâm, bởi nếu cười hô hố, biết đâu Lâm sẽ xấu hổ mà từ bỏ con đường hoạt động dân chủ, nhân quyền. Nói về Lâm chẳng có lời nào có thể xứng tầm về bản chất và sự ngoa ngoắt, thôi đành mượn tam câu của các cụ “đừng nghe cave kể chuyện”.
Trần Ái Quốc

Bài viết hay nhất và Hòa hợp dân tộc!!!

Hòa hợp dân tộc chứ không phải xuyên tạc lịch sử và sự thật!

Cách đây 45 năm, cốTổng Bí thư Lê Duẩn trong một bữa cơm với các cán bộ địa phương ở Vĩnh Linh, Quảng Trị đã đặt câu hỏi: “Sau khi Việt Nam đánh thắng đế quốc Mỹ, thống nhất đất nước, việc gì là lớn nhất?”… và ông đã trả lời: Vấn đề lớn nhất sau chiến tranh cần phải làm, đó là hòa hợp dân tộc.
Kết quả hình ảnh cho chính sách hòa hợp dân tộc
Hình minh họa (nguồn: internet)
Chiến tranh đã lùi xa 40 năm, quá khứ vẫn là những thứ vọng về trong sâu thẳm những ai đã từng trải qua cuộc chiến dù đứng phía bên này hay bên kia cuộc chiến, dù đó là người thắng trận hay kẻ bại trận tất cả đều không mong muốn chiến tranh xảy ra, và tất cả đều là nạn nhân của cuộc chiến do quan thầy Pháp – Mỹ khởi xướng. Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu đã từng nói “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” . Sâu thẳm trong mong muốn của người là xây dựng một đất nước Việt Nam trường tồn, vững mạnh và đoàn kết tất cả các giai tầng, tôn giáo, đảng phái thành một khối thống nhất để phát huy hết tiềm năng và nội lực xây dựng đất nước sánh vai với các cường quốc năm châu. Đã 40 năm trôi qua, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn dang rộng vòng tay đón những người lạc lối phải sống lưu vong quay trở về quê hương để chứng kiến sự đổi thay của đất nước và đóng góp sức lực của họ vào sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước Việt Nam. Năm 2005, nguyên phó Tổng thống thống của cái gọi là chế độ Việt Nam cộng hòa trước năm 1975 là ông Nguyễn Cao Kỳ được Đảng, Nhà nước Việt Nam mời về cố hương, ông ta đã từ chối vì ám ảnh với những tội ác của mình, ông ta trả lời gọn lỏn “tôi không về, sợ bị cộng sản ám sát”. Thế nhưng sau đó, khi được trở về thăm cố hương, chứng kiến sự đổi thay của đất nước, ông Nguyễn Cao Kỳ mới giật mình không ngờ Việt Nam thay đổi quá nhiều, phát triển quá sức tưởng tượng của những kẻ sống lưu vong cực đoan vẫn đang rỉ tai nhau về một Việt Nam nghèo nàn, lạc hậu, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc,…thậm chí giới trẻ Việt Nam khi được ông Nguyễn Cao Kỳ giới thiệu là đã từng là phó tổng thống của ngụy Sài Gòn, họ còn bắt tay, chào đón sự trở về của ông sau những chặng đường lạc lối. Về để tìm lại mình, để được cứu rỗi về những tội lỗi trong quá khứ, và sau khi trở về Mỹ, ông Nguyễn Cao Kỳ đã kêu gọi rất nhiều nhà đầu tư về Việt Nam để góp phần phát triển đất nước.
Kết quả hình ảnh cho nguyễn cao kỳ
Ông Nguyễn Cao Kỳ (nguồn: internet)
Sự đổi thay của những người từng đứng đầu một chính quyền chóp bu dưới bàn tay nhào nặn của quan thầy Mỹ cũng đã góp phần thay đổi tư tưởng của những kẻ chống cộng cực đoan. Thế nhưng câu hỏi đặt ra là vì sao Việt Nam chủ trương hòa hợp dân tộc ngay từ ngày giải phóng, nhưng đến tận những năm 90 trở đi, chính sách đó mới bắt đầu phát huy hiệu quả? Và vì sao Việt Tân và nhiều tổ chức chống cộng khác vẫn có đất sống, vẫn lừa đảo được kiều bào Hải ngoại? Câu trả lời đó chính là sự thiếu hụt về mặt thông tin giữa Việt Nam và kiều bào Hải ngoại, trong một thời gian dài những thông tin về sự phát triển của đất nước Việt Nam bị các đối tượng cờ vàng bưng bít, bóp méo và xuyên tạc. Vì thế chẳng lạ gì khi cách đây không lâu một người bạn của Lão đã từng là lính chiến Quảng Trị, bây giờ là một doanh nhân thành đạt nhận được quà của người thân gửi từ Nam Cali về Việt Nam. Gói quà đó toàn những bộ quần áo cũ được là lượt sắp xếp gọn gàng, mốt kiểu những năm 90 trở về trước. Lý do họ gửi những thứ đó vì họ không biết được sự phát triển của Việt Nam ngày nay đến đâu, và bị đám cờ vàng xỏ lá xuyên tạc về nội tình đất nước, khiến họ tưởng Việt Nam giờ vẫn thiếu đói và kém phát triển. Cũng may thời đại thông tin toàn cầu ngay nay, người Việt Hải ngoại tiếp cận được thông tin một cách dễ dàng hơn, chính thống hơn từ các cơ quan truyền thông trong nước, vì thế cách nhìn nhận, tư duy cũng đã thay đổi, chính sách hòa hợp dân tộc cũng vì thế mà phát huy được hiệu quả vô cùng to lớn.
Bàn về chính sách hòa hợp dân tộc, Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã nói rằng “Không ai lựa cửa để sinh ra!”; “Không để quá khứ ràng buộc tương lai”... Ông nói rằng: “Yêu nước có cả trăm hình thức thể hiện. Có một thời kỳ sự hẹp hòi, thành kiến và đố kỵ đã làm tổn thương tình cảm của dân tộc, xa rời truyền thông “thương người như thể thương thân”, làm ảnh hưởng không tốt đến tính đồng thuận xã hội. Thay vì phải làm sao giảm bớt nỗi đau của những gia đình Việt Nam có người thân bị ép phải cầm súng chống lại cách mạng, vì không thể “trốn lính” được và đã tử trận, thì cho đến bây giờ vẫn còn nhiều trường hợp bị phân biệt đối xử. Không ai lựa cửa để sinh ra. Vì vậy, chúng ta không nên khoét sâu thêm vết thương trong lòng mỗi người Việt Nam. Với những nước từng đưa quân đến xâm lược và đánh thuê trên đất nước ta, chúng ta còn khép lại quá khứ, đưa tay kết bạn huống chi là người nước mình…”  Đối với dân tộc Việt Nam, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại, chúng ta khép quá khứ lại để hướng tới tương lai tốt đẹp, vì không ai sống mãi được với quá khứ. Nhưng tha thứ không có nghĩa là lãng quên, cũng không có nghĩa là xuyên tạc sự thật về vị trí, vai trò của những người lính trong cuộc chiến tranh, và cũng không được phép lợi dụng tên tuổi, danh xưng của họ để phục vụ cho những mục đích chính trị đớn hèn như cách mà Lê Công Định, Nguyễn Hoàng Vi, Trương Minh Đức,..đang làm khi đi viếng nghĩa trang Bình An thuộc tỉnh Bình Dương với mục đích tưởng niệm các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Đồng thời kỷ niệm 74 chiến sĩ hải quân đã chết trận trong trong trận Hải chiến chống quân Trung cộng xâm lược cưỡng chiến Hoàng Sa năm 1974???
1c
Trò hề bẩn thỉu của Lê Công Định và đồng bọn (bài đăng trên danlambao)
Đây là một trò chơi chính trị rẻ tiền và vô cùng dơ bẩn của những kẻ đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, xúc phạm giống nòi, tổ tiên. Một lần nữa Lê Công Định và đồng bọn lại khiến dư luận dậy sóng, lên án và chửi rủa vì hành vi ngu dốt của mình và đồng bọn. Đào bới, xuyên tạc quá khứ để nói lên sự không thể của chính sách hòa hợp dân tộc chính là hành vi của những kẻ phá hoại, chúng sẽ bị chính quần chúng nghiêm trị thích đáng. Vì thế việc chúng bị quản trang yêu cầu xuất trình giấy tờ đồng thời yêu cầu công an vào cuộc vì hành vị tụ tập đông người, có dấu hiệu gây rối trật tự công cộng là việc đúng quy định pháp luật, chẳng có gì sai để vu cáo rằng bắt người trái pháp luật hay bắt giữ người yêu nước như đám dân làm báo đang rêu rao trên mạng.
Trần Ái Quốc

23/9/16

NHẬT KÝ LÀM BỐ (CHUYỆN ĐƯA VỢ ĐI ĐẺ) HEHE

Tôi biết mình làm bố vào tháng thứ 3 sau ngày cưới, đó là lúc vợ tôi tặng hàng xóm 1 bãi nôn khổng lồ giữa cửa khi vừa đi xem film ở Vincom về. Đó là toàn bộ số thực phẩm mà vợ tôi ăn ở quán, con chó nhà hàng xóm mừng lắm, nó biết ơn vợ tôi đến nỗi mấy hôm cứ thấy vợ tôi về là chạy ra vẫy đuôi. Chiều hôm sau tôi đưa vợ đi siêu âm thì thai đã ở tuần thứ 3, tôi sung sướng cười ngoác cả mồm khiến vợ phải lấy tay đóng lại vì sợ bác sỹ tưởng chồng bị trúng gió. Ngay sau khi biết mình có thai, thái độ của vợ tôi đã thay đổi 1 cách chóng mặt, giờ vợ tôi không muốn động tay vào bất cứ cái gì, vợ tôi bảo: Giai đoạn này phải giữ cho con, anh phải làm hết mọi việc, em không làm được gì cả? Tôi biết là NHỤC rồi, nhưng lúc đó cảm giác được làm bố khiến tôi chấp nhận tất cả, tôi có cảm giác như có 1 sức mạnh vô hình nào đó bắt tôi phải thay đổi. Giờ tôi làm tất cả việc nhà, từ dọn dẹp, quét nhà, lau nhà, rửa bát, đổ rác, giặt là quần áo...tôi làm tất, vợ tôi đi làm về gác chân xem tivi cho đỡ mệt rồi đem chỗ thức ăn mua ở cửa hàng đun lại cho nóng. Ăn xong tôi lại phải lấy xe đưa vợ tôi đi uống nước trên Hồ Gươm "cho nó thoáng" vì vợ tôi bảo ở nhà nó cứ "bí bí" thế nào ấy? Vợ tôi còn nói: "Bác sỹ dặn em không được xúc động nên anh không được làm em bực mình, em nói gì anh cũng không được cãi lại, em mà xúc động là con bị ảnh hưởng!"
Vậy là tôi cưới vợ được có 3 tháng thì vợ tôi đã kịp chuyển thành MẸ tôi lúc nào không hay??? Nhục nhục là!
Sang tháng thứ 2 thì vợ tôi bảo tôi phải đưa đón vợ vì có thai mà tự đi xe máy thì rất nguy hiểm. Thế là hàng sáng tôi phải dậy sớm tranh thủ đánh răng rửa mặt rồi vào tận giường đỡ vợ tôi dậy, nếu biết hát chắc tôi đã đánh thức vợ tôi mỗi ngày bằng 1 bản tình ca để vợ tôi đỡ phải cằn nhằn vì ngái ngủ. Sáng nào tôi cũng đến văn phòng muộn cả tiếng đồng hồ vì vợ tôi làm trên phố cổ còn tôi làm tận Mỹ Đình, chiều tôi lại hộc tốc phi xe từ Mỹ Đình lên phố cổ để đón vợ tôi về bất kể mưa hay nắng. Đi nhiều cũng có lợi các bạn ạ, mình thuộc hết cả vỉa hè Hà Nội vì đường tắc bcm mấy khi đi được dưới lòng đường! Chỉ có điều các cụ già đi bộ phản đối tôi ghê gớm lắm vì có lần tôi quên cmn mất khi đang đi trên vỉa hè lại bóp còi khiến 1 cụ đang đi bộ giật bắn cả mình phải về thay bỉm! Rõ khổ!
Sang tháng thứ 3 vợ tôi bắt đầu nghén, vợ tôi biết cách nghén lắm nên toàn chọn món rẻ tiền thôi, món rất là dân dã đằng khác: Cua rang me! Nhưng cũng không phải cả con cua, vợ tôi chỉ nghén mỗi CÀNG cua mới lạ chứ! Cứ vài ngày vợ tôi lại ăn cua 1 lần, tôi ngồi bên cạnh cổ vũ, vợ tôi bảo: "Bác sỹ bảo em ăn nhiều vào cho con nó cứng!". Tôi bảo:"Anh sợ con nó cứng quá, em lại ĐẺ TÁO thì khổ!". Có hôm, vợ đi làm về bảo: " Anh ơi, ở cơ quan em có chị đang nghén TÔM HÙM đấy!". Tôi gào lên: " Vợ tránh xa bà ấy ra, LÂY là bcm đấy!''. Rồi tôi đứng vụt dậy đi thay quần!
Thật may là cũng đến tháng thứ 4, chúng tôi đi siêu âm ở Bệnh viện, bác sỹ thông báo: Chưa chắc lắm nhưng 90% là CON TRAI! Tôi gần như bay trên mây, HẠNH PHÚC đéo thể tả được!!! Giờ vợ tôi không ăn cua nữa mà thích ăn gì thì ăn, nói gì tôi cũng nghe không dám cãi nửa câu, nhỡ vợ bực lại đẻ gái thì căng, phụ nữ giờ ghê lắm, thích đẻ con nào người ta đẻ con đấy, các anh đừng đùa. Tôi thông báo cho bọn bạn trong đội bóng là tôi có con trai, chúng nó bảo thế phải khao, chúng tôi ra quán bia hơi chém gió tưng bừng, tôi gần như mất kiểm soát khi ra sức chế nhạo mấy thằng sinh con gái! Tôi chém: "Chúng mài cầm sách vở qua nhà tao PHỤ ĐẠO thêm cho mà đẻ con trai!"
Tháng thứ 5 chúng tôi đi siêu âm lại, bác sỹ bảo: Chúc mừng nhé, CON GÁI đầu lòng, nhất anh chị! Ô, nhất nhì đéo gì ơ kìa, tháng trước vừa bảo 90% trai, giờ gái là thế đéo nào? Điên hết cả ruột, tôi với vợ nhất định không tin, đi trung tâm khác, vẫn gái, đi trung tâm khác nữa, nó nói khác hẳn luôn: NỮ 100%! Tất nhiên tôi thì không sao nhưng bọn bạn tôi chúng nó VUI ra mặt, chúng nó bảo: "Thôi, coi như bữa trước khao con trai, giờ khao tiếp CON GÁI, nhất mày! À, mà tối tao với vợ tao sang mày phụ đạo đẻ con gái nhé, nhà đông TRAI quá! ". Đông đông cái mả cụ chúng mày, con gái càng mừng! Tao thích con gái! Con gái tình cảm các bạn nhỉ! Tổ sư cái bọn trong nam khinh nữ rồi cũng đéo khá được đâu! Bạn bè mà thế à??? Bố yêu con gái, con gái nhỉ????
Sang tháng thứ 6 vợ tôi trông cồng kềnh lắm rồi, tôi vẫn cắn răng làm hết mọi việc, giờ vợ tôi đi làm về chỉ việc ăn với co chân xem ti-vi, mà hễ có khát nước chỉ cần chỉ búng tay là tôi mang đến. Giờ vợ tôi thay đổi nhiều hơn, đêm ngủ ngáy y như con bò tót rừng Amazon trên kênh Discovery ấy, tôi bí mật vác gối ra phòng khách nhưng vợ cứ như điệp viên phát hiện ra ngay, vợ tôi bảo: "Không phải em ngáy, con anh nó ngáy đấy! Em khổ sở thế này là do anh, anh phải chịu!". Ừ thì chịu! Ở tháng này vợ tôi ăn như thuồng luồng, vợ bảo: "Không phải em ăn, con anh ăn đấy!". Ừ thì con anh ăn! Đêm đến vợ tôi đi wc liên tục, lần nào tôi cũng phải đi cùng vì vợ tôi sợ ma, vợ tôi bảo: "Con anh nó đái đấy!". Ừ thì con đái, không có gì, anh chịu được, em không cần lo lắng, con nó đái...mất ngon! Nhưng chưa là thấm gì so với việc CON tôi nó phát minh ra cái món OÁNH RẮM, MK, cứ đang xem ti vi đên chỗ gay cấn thì làm phát, chồng đang nằm bật cmn dậy rồi cố sống cố chết bò lết ra cửa sổ thò mũi ra không ngất cmn mất. Gớm khốn khổ, lúc tan KHÍ quay lại thấy vợ cười cười nói: "CON NÓ OÁNH RẮM ĐẤY, không phải em đâu!". Ối cha mẹ ơi, ừ thì con oánh, nhưng lần sau con oánh thì vợ cũng phải báo chồng 1 tiếng chứ? OÁNH bất ngờ bỏ mẹ ra rồi ngồi đó mà cười!
Tháng thứ 7 vợ tôi trông như con tê giác trong phim Madagasca ấy các bạn ạ! Ngồi ăn cơm mà che hết cả cái ti vi 60 ince, di chuyển cứ như quay chậm, nom kinh kinh là! Giờ vợ tôi kêu đau chân, chân xuống máu gì gì đó nên tối nào tôi cũng phải bóp chân, ngày xưa chân vợ tôi thon dài như vậy mà giờ trông nó như chân bà Liên Xô trong phim Gấu mẹ VĨ ĐẠI. Vợ tôi bảo: "Em tăng được 8kg rồi!". Tôi động viên: "Không sao em ạ! Anh sẽ mua ti vi to hơn!".
Tháng thứ 8, giờ tôi không phải bóp chân nữa mà vợ tôi chỉ đâu tôi bóp đấy vì cả người vợ tôi đau, tôi cũng chỉ biết bóp chứ chả biết làm thế nào, mình có chửa thay được đâu các bạn nhỉ??? Ngày nào vợ tôi cũng than: Không hiểu sao em SỜ vào đâu cũng thấy đau! Tôi bảo: Chắc em đau NGÓN TAY đấy! Vợ tôi tăng thêm 2 cân nữa, vì vậy đến bữa ăn tôi không xem tivi nữa, tôi bật to để NGHE là chính!
Tháng thứ 9, cả gia đình nội ngoại được đặt trong tình trạng báo động, vợ tôi có nguy cơ đẻ bất cứ lúc nào! Ở cơ quan có anh bạn vợ đẻ rơi ở thang máy nên tôi càng sợ, có đêm tôi mơ: Tôi với vợ đi xem phim hài, vợ tôi cười to quá đẻ luôn ở rạp, tôi lập tức tỉnh dậy đi thay quần! Còn khoảng 3 tuần thì đẻ vợ tôi xin nghỉ ở nhà cho nó an toàn, chứ cứ đi làm mà đẻ ở văn phòng thì căng....
Vợ tôi ở nhà được vài ngày mà cuộc sống của tôi đảo lộn hoàn toàn, đang đi làm mà ở nhà hơi tý vợ nhắn tin: "Em thấy NÓ đau đau!", một lúc lại: "Em thấy NÓ tưng tức!"rồi lại: "Em thấy NÓ cứ ...nhoi nhói!".Đau hết cả đầu, tôi nhắn tin lại: "Ôi trời đất ơi, em nghĩ anh là ai vậy, kiến trúc sư hay bác sỹ Sản khoa??? Yên anh còn làm việc!''. Ấy vậy mà có yên đâu, mới 4h chiều đã nhắn tin: "Mấy giờ anh về!"rồi ''Anh về sớm không con nó mong, anh về muộn nó cứ đạp em!''...Mà về nhà cũng không được yên thân, tý lại: ''Anh nghĩ con nó có XINH như em không?'' hoặc '' Chắc chân nó sẽDÀInhư chân mẹ nó anh nhỉ?'' hay "Anh muốn con nó DỊU DÀNG và NỮ TÍNH như em không?". Ôi thần linh ơi, tôi không chắc contôi nó cóxinh đẹp, hiền dịu hay chân dài như mẹ nó không nhưng tôi mong rằngcon tôi sau này sẽ có cái TRÍ TƯỞNG TƯỢNG PHONG PHÚ của vợ tôi!
Nhưng mãi cũng đến ngày vợ tôi phải đẻ các bạn ạ, mới đầu thì mong chờ lắm, ấy thế mà đến lúc đó tôi lại run như cầy sấy, thế mới lạ!
Tôi nhớ hôm ấy là Tết Tây 31 tháng chạp, tôi đang họp với sếp thì giật bắn cả mình vì điện thoại báo tin nhắn, mở ra thấy lại tin nhắn của vợ: "Chiều chồng về sớm đưa vợ đi chụp ảnh Lễ hội hoa nhé! Nhanh không bọn trẻ trâu nó phá sắp xong rồi". Tôi hối hả nhắn lại: "Biết rồi, anh đang họp!". Chưa được 5 giây lại tin nhắn, đến khổ, vẫn vợ nhắn: "Em vào viện đẻ, anh về ngay!". Tôi tý thì phải thay quần, dụi mắt mấy lần, MK, vừa đòi chụp ảnh đã đẻ rồi, căng thật! Tôi cuống cuồng xin về ngay, sếp hốt hoảng bảo:
- Mày ngồi lại họp nốt, còn 30 phút nữa thôi!
Tôi bảo:
- Sếp thông cảm, có vẻ như vợ em sẽ đẻ luôn chứ không đợi chúng ta họp xong!
Tôi phóng xe như bay vào bệnh viện, vừa thò mặt vào khoa sản đã thấy mẹ vợ tôi đứng đó, tay ôm thằng cu đỏ hỏn, ôi cha mẹ ôi tôi xúc động chảy cả nước mắt, tôi nói:
- Mẹ đưa con bế cho! Con trai hả mẹ?
Mẹ vợ tôi bảo:
- Ừ, con trai, nhưng là con cô này, người nhà không vào kịp mẹ bế hộ! Vợ con vừa vào phòng đẻ!
Ôi cha mẹ ơi, dơ dơ là! Hèn gì trông chim nó không to như chim tôi hồi nhỏ các bạn ạ! Tôi lại lao ra phòng đẻ, nhưng ở đó bác sỹ bắt ngồi ngoài hành lang đợi chứ không cho vào xem vợ đẻ như trong phim tôi vẫn xem.
Ngồi chờ ở hành lang tôi thấy cơ man người là người, một người đi đẻ 10 người đi theo nên cái hành lang nó đông đặc người các bạn ạ. Mấy bà chửa thì kềnh càng đi lại dọc hành lang, 2 tay thò vào áo xoa TÝ trông kinh kinh là! Tôi hỏi 1 thằng cha ngồi đó: '' Xoa thế kia làm gì?'', thằng chả bảo: "Để kích thích cho NÓ mở!". Tôi chả hiểu NÓ là cái gì và MỞ để làm gì nhưng xem ra có vẻ như cái này quan trọng lắm!?Mấy thằng cha cũng đợi vợ đẻ như tôi cứ liên mồm hỏi nhau: "Vợ ông mở chưa?'',''Đang mở, mới được 5 phân!'', ''Vợ anh mở mấy phân rồi?'', ''Vào được 1 tiếng mà mới mở được 10 phân!'', '' Úi giờ, vợ anh MỞ còn TO hơn vợ em''... À, hóa ra thế đấy, giờ tôi đoán ra NÓ là cái gì rồi, MK, chúng mày đưa vợ vào đẻ hay tổ chức cuộc thi ...BÁN KÍNH thế hả? Lúc cái thằng VỢ MỞ 10 PHÂN quay sang hỏi tôi: ''Vợ anh mở mấy phân rồi?'' Tôi lạnh lùng trả lời: "Vào từ sáng, 5 tiếng rồi, chắc phải mở được NỬA MÉT!''. Úi giời, thằng đó nó rơi cmn điện thoại luôn, chết cụ mày đi, thích THI à???
Tôi đợi đến 3h chiều mà vợ tôi vẫn chưa đẻ, nguyên nhân là NÓ không chịu MỞ các bạn ạ, bác sỹ bảo:
- Phải mổ thôi, anh ra ký thủ tục cho vợ đi mổ!
- Mổ ...có ...sao không ...ạ? Tôi hốt hoảng hỏi.
- Chả sao, nhanh thôi, cứ yên tâm, anh không tin chúng tôi à?
Tưởng gì, tất nhiên là tôi tin các bác sỹ, ngày xưa cấp tôi học chuyên TIN mà! Rồi vợ tôi nhanh chóng được đưa lên phòng mổ. Tôi lại ngồi đợi ở hành lang!
Ở hành lang phòng mổ thì khác vì người ta mổ đủ mọi ca bệnh, do đó hầu hết người nhà đều yên lặng chờ đợi.Tôi không thấy ai hỏi nhau kiểu như "Vợ mày mổ được mấy phân rồi?" như bên phòng đẻ. Ngồi đợi vợ đẻ mổ căng như dây đàn các bạn ạ, tôi lo lắng nghĩ ngợi đủ đường, không biết vợ tôi có làm sao không? Hoặc liệu bác sỹ có rạnh quá tay vào con tôi không?Thời gian dài như vô tận...
Rồi cuối cùng cũng xong, em vợ tôi gọi điện thông báo vừa đưa con tôi về phòng hậu phẫu. Tôi chạy như bay về phòng, gia đình họ hàng đông như hội đang đứng chờ y tá tắm cho con tôi. Lúc sau y tá bế con tôi ra, bố vợ tôi đỡ tay rồi trao lại cho tôi. Xúc động trào nước mắt các bạn ạ! Tôi cố kìm nén cảm xúc, tôi mở tã ra để nhìn con tôi, chân đủ năm ngón này, tay đủ năm ngón này, mắt tai 2 cái đầy đủ này, miệng xinh giống mẹ này, mũi giống bố này, răng thì ....
- Ôi thôi ccm tôi rồi bác sỹ ơi! Thiếu rồi ...Tôi gào lên nức nở.
- Thiếu gì??? Bác sỹ hốt hoảng...
- Bác sỹ nhìn kỹ xem thiếu cái gì? Hu! Hu! Hu!Bác sỹ bảo em tin bác sỹ mà giờ thiếu thế này à? Bắt đền em đi bác sỹ ơi! Tôi càng khóc tợn.
- Tôi chịu! Anh nói xem nào?
- CHIM con em đâu??? Bác sỹ mổ sót ở đâu rồi! Hu! Hu! Hu!
- Con gái thì làm đéo có CHIM mà mày đòi! Bác sỹ gào lên giận dữ...
Ô thế con gái là không có chim à?Ôi giời ôi, sao bác sỹ không nói sớm! Gớm gớm chết chết, hóa ra cái bọn siêu âm thế mà chuẩn các bạn ạ, đéo nhầm như mình vẫn nghĩ. Tôi tin là nền y học nước nhà hiện nay đã phát triển vượt bậc so với thế giới, siêu âm mà chuẩn 100% như vậy trong khi thế giới nhầm là bình thường! Tài tài là! Vậy là tôi ngưngkhóc! Con gái càng yêu có gì mà khóc các bạn nhỉ?
Có lẽ trên đời này tôi chưa bao giờ được bế trên tay 1 sinh vật xinh đẹp như vậy, tôi cũng chưa thấy 1 thứ tình cảm nào gắn kết ngay khi chỉ vừa gặp mặt, một tình yêu kỳ lạ hình thành từ khi vợ tôi mang thai và kịp hoàn thiện vào giây phút tôi nhìn thấy con gái, đó là tình CHA CON!
Chào mừng con gái đến với cuộc đời, đến với gia đình và đến với bố mẹ!
Sưu tầm