18/10/15

Lợi dụng cái chết của em Dư để trục lợi, hành động của bầy chó dân chủ!

15/10/15

VỀ LINH MỤC CHÓ ĐIÊN ĐẶNG HỮU NAM


Vào chiều ngày 10 tháng 10 năm 2015, hơn 1,000 giáo dân trong giáo hạt Nhân Hòa đã đến tham dự Thánh Lễ tại nhà thờ giáo họ Yên Lạc, giáo xứ Xuân Kiều thuộc huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An để cầu nguyện cho “công lý – hòa bình – sự thật”.Tham dự có các linh mục Anton Nguyễn Đình Thăng, Jb Nguyễn Đình Thục, Anton Đặng Hữu Nam, Anton Lê Công Lượng, cùng các cha trong giáo hạt Nhân Hòa.

Trong phần Giảng Lễ, Linh mục Đặng Hữu Nam rao giảng, tuyên tuyền rằng: “Nhà cầm quyền Nghệ An đã dùng đến cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, an ninh, dân phòng, những tay sai cộng sản cùng hệ thống truyền thông, truyền hình, báo chí nhà nước để vu khống, cáo gian Cha Xứ, Hội Đồng Mục Vụ giáo xứ, giáo họ". 

Khi một linh mục ngoa ngôn, coi thường tín đồ đến mức ấy thì còn gì "công lý", "sự thật" để mà cầu nguyện. Sự thật ở giáo xứ Xuân Kiều được ghi lại qua hình ảnh là tường rào của nhà trẻ bị đập đổ, đất sân trường bị xâm chiếm, cây vườn trường bị chặt phá để mở một con đường mới vào nhà thờ, trong lúc con đường cũ rộng rãi như vậy vẫn còn đó. Những tín đồ bị cha xứ kích động, lừa bịp tham gia phá trường, xây tường, mở đường vẫn còn đó. Hồ sơ pháp lý đất đai còn đó và nó khẳng định đất ấy là của trường học, không phải là đường đi của nhà thờ. Tòa giám mục đã nhận lỗi với chính quyền về sai phạm của giáo xứ. Vậy thì linh mục Đặng Hữu Nam lấy gì để mà sống sượng rao giảng đức tin về "sự thật" và"công lý". Lời nói của cha xứ há phải coi thường hiểu biết của giáo dân sao.

Đứng trước tín đồ của giáo xứ, lĩnh trọng trách rao giảng đức tin về "sự thật" mà đức cha dám bịa đặt chuyện đông tây để lừa bịp dân chúng về Cộng sản rằng: Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachev từng nói: "Cả đời tôi theo cộng sản nhưng thực ra cộng sản chỉ tuyên truyền giả dối mà thôi". Và ông Putin – tổng thống nước Nga cũng từng nói: "Những ai tin cộng sản thì không có cái đầu, và ai làm theo lời cộng sản thì không có trái tim”! Ở cái thời internet phủ sóng đến tận gầm giường, đến tận bục giảng của cha, chỉ cần một cú clik chuột là biết sự thật ông Gorbachev nói gì, ông Putin đã nói gì, nói ở đâu, lúc nào mà cha vẫn trơ trẻn trích mấy câu bịa đặt trong trang "Lịch sử truyền thống", một trang mạng của đám cờ vàng lưu vong, chống cộng cự đoan để bịp tín đồ của mình là sao?

Này cha Nam, để thấy sự dối trá của cha thì ai cũng có thể tìm hiểu và biết rằng, trong phát biểu vào ngày 30/12/1999 với tiêu đề: “Nước Nga buổi giao thời thiên niên kỷ” ông Putin đã đánh giá rằng: “Trong thế kỷ sắp trôi qua này, nước Nga đã có 3/4 thời gian sống với những mục tiêu và lý tưởng cộng sản. Nếu có ai đó phủ nhận thành quả của chủ nghĩa Cộng sản thì quả là sai lầm nghiêm trọng... Nếu chúng ta không nhận thức chính xác về vị trí của người dân và xã hội thì chúng ta sẽ phải trả một giá rất đắt, lúc này sai lầm sẽ càng trầm trọng hơn”.

Còn nửa, trong buổi họp báo tại Moskva khi mới được giao quyền Tổng thống Liên bang Nga, các nhà báo của tờ Đoàn Thanh niên Cộng sản (Komsomon) và báo Chân lý đã đề cập tới một số vấn đề nhạy cảm của nước Nga như vấn đề sự đổ vỡ của Nhà nước Liên Xô, có nhà báo đã hỏi: “Ngài đánh giá thế nào về sự đổ vỡ của Liên Xô?”. Tổng thống Putin đã nói một câu rất nổi tiếng: "Ai không tiếc vì sự đổ vỡ của Liên bang Xô Viết, người ấy không có trái tim; còn ai muốn tái lập lại nó giống y như cũ, người ấy không có khối óc". Câu nói ấy vẫn còn lưu lại trên tờ Báo Văn học, (xuất bản ở Mátxcơva, số 7, ra trong tuần từ 16 tới 22/2/2000).

Vậy mà cha đã bóp méo thành "Những ai tin cộng sản thì không có cái đầu, và ai làm theo lời cộng sản thì không có trái tim” thì chả là bịp bợm sao?

Một linh mục, đứng trên bục giảng đạo mà nói rằng “đi theo Đảng là đang theo đĩ” thì quả là Giáo hội công giáo Việt Nam vô phúc khi đã để con cái ma quỷ trà trộn vào hàng giáo sĩ, chúng đã leo cao, luồn sâu vào hàng giáo phẩm của giáo hội. Giáo dân Việt Nam vô phúc khi gặp phải những đứa con của ma quỷ đội lốt chủ chăn. Thay vì hướng dẫn để các tín hữu nâng tâm hồn lên, sống lời Chúa thì chúng lại tuyên truyền chủ nghĩa cực đoan trong quan điểm chính trị của chúng hòng chia rẽ giữa giáo dân với giáo dân và giữa giáo dân với giáo hội, chia rẽ giáo hội với cộng đồng xã hội khi đi ngược tuyên ngôn "tốt đời, đẹp đạo". Chúng lợi dụng chức thánh để đè đầu, cưỡi cổ giáo dân, biến giáo dân thành công cụ cho mục đích ma quỷ của chúng. Vì chúng mà Giáo hội trong con mắt xã hội không còn là một tôn giáo mà là một tổ chức chính trị thế tục. Chúng thực hiện theo sứ mệnh satan - luciphe là xóa bỏ giáo hội "thánh thiện" trong mắt loài người. Vì chúng mà danh Thánh Chúa bị xúc phạm, hành động của chúng làm cho xã hội không những nguyền rủa chúng mà còn xúc phạm đến Chúa.

Đáng tiếc là, đôi khi ma quỷ ẩn mình kín đáo bằng lớp mặt nạ hoa mỹ mà bằng lòng tin - cậy - mến tuyệt đối con chiên của Chúa không nhận ra. Hãy vạch mặt bọn ma quỷ ấy cho giáo dân được đến với Chúa thật chứ không phải là đến với satan - Luciphe - ma quỷ. Mọi tín hữu hãy đọc kinh cầu nguyện xin ơn khôn ngoan, sự sáng soi của Chúa Thánh Thần để nhìn thấu ma quỷ ẩn náu trong giáo hội, ẩn náu trong chức thánh của giáo hội.

Cộng đồng xã hội hãy chỉ tên, vạch mặt kẻ dối trá, đạo đức giả ẩn danh là nhà tu hành, đội lốt linh mục, giám mục và hàng giáo phẩm của Giáo Hội Công Giáo! Vừa giúp Giáo hội Công giáo thanh trừng ma quỷ, vừa giúp xã hội được trong lành, yên lành, an toàn.

Những lời trên không nhằm vào Thiên chúa mà nhằm vào sự thật lời rao giảng của cha Nam còn lưu lại ở đây: Video full:https://www.youtube.com/watch?v=1XhgwuqStEo

Nguồn: Mo Lang

ĐÁM LINH MỤC TRỜI ĐÁNH


Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong

Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong trong ngày 26/7/2015 đã có buổi nói chuyện về nhân quyền, các quyền tự do, nhân danh một bài giảng trong buổi Thánh lễ cầu nguyện Công lý hòa bình. Mang tiếng là bài giảng trong thánh lễ, nhưng bài giảng không khác gì lời tuyên truyền chính trị. Ngồi hàng ghế đầu trong buổi thánh lễ cầu nguyện gồm toàn ban bệ trong NoU, những người không liên quan gì đến Công giáo. Trong khi những con chiên, tín đồ của Công giáo thì bị xếp ngồi phía dưới.

Xem link

Mở đầu bài nói chuyện, linh mục đặt ra một câu hỏi: "Sau 40 năm, chúng ta có được hưởng một nền hòa bình và tự do đích thực hay không?". Đây là một cách hỏi để ông ta từ từ dẫn dụ các giáo dân đến câu trả lời là "Không". Đương nhiên những điều ông ta nói đề không phải là để cho các cốt cán của NoU nghe, vì những lời rao giảng này các thành viên NoU đã nghe ra rả từ năm 2011 đến giờ rồi. Những lập luận này chủ yếu hướng tới các giáo dân và thể hiện sự liên minh mật thiết với những kẻ chống phá đất nước.

Linh mục lập luận rằng, Việt Nam không có hòa bình và tự do đích thực, bởi vì mặc dù chiến tranh đã chấm dứt nhưng quyền căn bản của con người không được tôn trọng. Sau đó, ông trích lời của giáo hoàng John Paul đệ nhị rằng: Một khi không có sự tôn trọng nhân quyền thì không có công lý và hòa bình đích thực. Ông đổ mọi lỗi lầm gây ra các bất ổn xã hội lên chính quyền và cho rằng nguyên nhân chính là do chính quyền không tôn trọng các quyền tự do ngôn luận, tự do biểu hiện, tự do tôn giáo. Điều lạ là ông Nam Phong không nhắc tới lời chúa hay tinh thần của Đức Mẹ, mà lại chỉ trích dẫn lời của một giáo hoàng. Giáo hoàng Jean Paul đệ Nhị là người thực hiện nhiều hoạt động nhân quyền ở Ba Lan, tạo ra hỗn loạn và thay đổi thể chế ở nước này. Ngoài ra, ông là giáo hoàng đầu tiên đến thăm nước Mỹ và sau đó giương cao lá cờ “nhân quyền, công lý và hòa bình”.

Công giáo đã từng giương nhiều lá cờ để thực hiện thánh chiến. Thế kỷ 11, 12, Công giáo giương cao lá cờ của chúa Jesus để xâm lược. Những cuộc thánh chiến này nhiều lần bị lên án vì mức độ dã man của chúng. Sau đó, vào thời Phục Hưng, Công giáo lấy danh nghĩa bảo vệ ngôi nhà của Chúa để đàn áp những nghệ sĩ và nhà khoa học. Sớm thất bại trước xu hướng mới của thời đại, Công giáo chịu lép vế trong suốt thế kỷ 19, 20. Công giáo bị mô tả như một thế lực thần quyền lạc hậu và lỗi thời. Thế nhưng, sau cuộc viếng thăm của giáo hoàng Jean Paul Đệ nhị với nước Mỹ, tình thế đã thay đổi. Công giáo tìm được lá cờ mới "công lý và hòa bình". Với lá cờ này, và bắt tay chặt chẽ với Mỹ, Công giáo đang từ từ chiếm lại vị trí chính trị. Cũng bằng lá cờ này, Công giáo tiếp tục củng cố quyền lực ở những nước thoát khỏi ảnh hưởng của Mỹ và phương Tây. Mỹ cũng lợi dụng Công giáo để tuyên truyền cho các lý thuyết dân chủ nhân quyền vào các nước ở Châu Á, Đông Âu, Trung Đông, Mỹ Latin...

Dòng chúa cứu thế, công cụ đắc lực của Công giáo và Mỹ ở các nước đang phát triển và kém phát triển, chính là cơ sở để xây dựng lực lượng chống chính quyền. Ở Việt Nam, Nhà thờ Thái Hà đến giờ vẫn là một hang ổ tạo dựng lực lượng chống đối chính quyền kịch liệt. Linh mục Nam Phong đề cập đến việc chính quyền không tôn trọng tự do tôn giáo, nhưng tôn giáo không phải thứ để làm công cụ cho những cuộc bành trướng thế lực. Chính quyền Việt Nam không chống Công giáo hay bất cứ tôn giáo nào, mà chỉ chống lại những đức cha kém đạo đức và trình độ, trở thành công cụ cho các âm mưu chính trị. Phẫn nộ với những linh mục này, nhiều người dân không kiềm chế nổi, có hành vi bạo lực. Nhưng với danh nghĩa là sứ giả của chúa, các linh mục này không vị tha và khuyên giải mà còn gọi người dân là côn đồ và đổ cho chính quyền lợi dụng côn đồ. 

Công lý và hòa bình đích thực rốt cuộc là gì? Ở Vatican có công lý và hòa bình hay không? Hãy xem thử sự kiện giáo dân Thiên chúa lấn chiếm trường mầm non ở Nghi Lộc, đập phá tường của trường mầm non (Xem tại đây https://www.youtube.com/watch?v=3yKesnaFYUw ) hay tấn công luôn cả lực lượng công an đến giải quyết mâu thuẫn, đánh nhau giữa các giáo dân ở giáo xứ Đông Yên, Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Hành vi này gọi là hòa bình hay bạo lực? Hành vi này có thể đại diện cho công lý? Xin hỏi, ông linh mục Nam Phong sẽ nói sao về chuyện này.

MUỖI CÁI BẦU???

Một anh chàng kia nghe nói Cô Phú con nhà giời ở Sông Công, Thái Nguyên có cú đạp thần thánh cùng nước thánh đa năng có thể chữa bách bệnh nên anh chàng mắc chứng hai bi bị lệch đã lặn lôi hơn vạn dặm đến nhờ ơn cô.
Đến chỗ cô Phú, anh thấy rất đông con bệnh đang nằm xếp lớp như cá mòi trên sàn nhà để chờ Cô Phú con giời đi qua, cứ đến lượt thì Cô Phú lại hỏi dăm ba câu về bệnh tình rồi đứng lên lưng nhấn nhấn mấy phát, nhấn xong đệ tử cô Phú liền ban cho ly nước thánh, thế là con bệnh có thể đứng dậy mặc lại áo quần rồi nở nụ cười tươi rói rồi lục tục ra về. Mỗi ngày Cô Phú con giời chữa hơn trăm ca.
Anh khấp khởi mừng thầm vì phen này anh sẽ được chữa căn bệnh nan y, mắc phải chứng bệnh oái ăm nên việc đi đứng của anh nó bất tiện vô cùng, mỗi lần anh đi cứ bị niễng sang một bên, nhìn rất kỳ cục.
Đến lượt anh, Cô Phú con giời cất giọng lảnh lót hỏi: Bệnh gì?
Anh thều thào thưa: Hai bi của con không cân cô ạ!
Cô nhíu mày trong chốc lát rồi bất chợt cười tủm tìm rồi hỏi tiếp: Thế bên nào to, bên nào nhỏ?
Anh đáp: Bên trái ạ … Cô hỏi tiếp: Thế muốn trái bằng phải hay phải bằng trái.
Anh đỏ mặt lí nhí thưa: dạ bằng bên trái ạ, to nhìn nó sang hơn
Cô quát: Thế thì cởi hết đồ rồi nằm ngửa ra, hai chân dang rộng, hít thở đều …
Anh ngạc nhiên hỏi: Không phải nằm sấp giống mọi người ạ?
Cô liền gằn giọng đáp: mày nằm sấp thì tao đạp cho phọt kít ak, bệnh mày phải nằm ngửa ra. Nói đoạn cô bảo chị vợ: Nhớ giữ chặt hai tay chồng.
Anh không dám cãi, vội vàng làm theo, xong xuôi liền hỏi lại: thế này được chưa ạ?
Cô Phú đằng hắng: Vén vòi sang bên trái, nhỡ tao đạp nhầm thì mất giống …
Anh đỏ mặt vội làm theo, vì sợ quá nên đành nhắm tịt hai mắt, lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng Cô Phú đang khởi động cổ chân, từng tiếng “rắc” “rắc” vang lên, anh chợt cảm thấy lạnh người.
Lúc này, sau khi khởi động xong, cô Phú liền hít thật sâu, hai tay đề khí, cô từ từ giơ chân lên và dùng hết sức đạp thật nhanh vào vị trí hòn bi bên phải của con bệnh, bỗng nghe một tiếng “ót” rồi anh chàng kia rú lên: Chết tôi rồi, hét xong hai mắt anh chàng trợn ngược lên trắng dã.
Cô vợ bỗng thét lên: Chết mẹ rồi cô ơi, hòn bi chạy lên cổ rồi , cô vợ lạc hẳn giọng đi.
Cô Phú thét lên một tiếng như Trương Phi thét giữa cầu Trường Bản: hãy xem đây.
Cô liền nhanh chân đạp vào yết hầu của anh chàng, chỉ nghe một tiếng “ót”, cô vợ thốt lên: Ôi hay quá chạy xuống rồi.
Cô Phú lúc này vận hết công lực, phi liên hoàn cước liên tục vào anh chàng, cú trên cú dưới cứ thoăn thoắt, chỉ nghe tiếng “ót”, “ót”, “ót” … liên tục, sau mỗi tiếng “ót” cô vợ lại bật reo: ôi, hay quá, hay quá… Chỉ thấy hòn bi chạy lên rồi chạy xuống rất đều đặn.
Phi cước hơn mấy chục lần, Cô Phú lúc này đã thở hổn hển rồi thì thào nói: Được rồi, ra kia uống nước thánh rồi cút.
Anh chàng lúc này mồ hôi đã ướt như tắm, toàn thân đau dại , cố gắng lắm mới đứng dậy được, nhìn xuống chỗ ấy đã thấy đỏ rực và sưng vù, liền boăn khoăn hỏi: Sưng to quá Cô ạ, thế có sao không?
Cô Phú gom lại chút sức khẽ gắt: mày thử đạp vào mặt tao hơn chục cái xem nó có sưng lên không?, chả sao đâu vài hôm là hết, hai hòn sẽ đều khít như mơ.
Chẳng biết thế nào, nhưng Mẫu hay Thánh nhập chỉ là trò nhố nhăng mê tín dị đoan, thế nên mới nói Muỗi cái bầu hay Mẫu cái buồi, toàn chuyện hoang tưởng!

tin buồn: ANH HÙNG LAO ĐỘNG HỒ GIÁO QUA ĐỜI!

Anh hùng Lao động Hồ Giáo vừa từ biệt cõi tạm lúc 15 giờ 30 ngày 14.10.2015, hưởng thọ 86 tuổi.

Ông thanh thản ra đi, bỏ lại sau lưng mình một quá khứ trĩu nặng những cỏ và trâu.
Sinh ra trong một gia đình nông dân đông anh chị em ở xã Tịnh Sơn, H.Sơn Tịnh tỉnh Quảng Ngãi năm 1930. Lên tuổi 13, Hồ Giáo đã phải đi ở đợ cho nhiều gia đình địa chủ trong vùng. Năm 18 tuổi, ông vất chiếc roi chăn bò, giã từ kiếp ở đợ để lên đường tham gia kháng chiến...
Năm 1954, miền Bắc được giải phóng. Sáu năm sau, để phát triển sản xuất, xây dựng đất nước, tám vạn dân quân, bộ đội đã được chuyển ngành. Sẵn có “kinh nghiệm” chăn trâu thế là ông về Nông trường Ba Vì để nuôi heo lấy thịt, cải thiện chất lượng bữa ăn cho đồng bào, chiến sĩ. Bom đạn chiến tranh thôi cày xới, đồng cỏ Ba Vì hiện lên một màu xanh mướt, nông trường tăng gia nuôi bò lấy sữa. Từ vài chục con, lên con số trăm rồi ngàn con, mỗi năm cung cấp hàng chục tấn sữa tươi. Ngày đó, đất nước còn nghèo, chưa có các loại thuốc tây, thuốc kháng sinh để điều trị mỗi khi heo, bò bị bệnh. Thế nên, ông đã mày mò áp dụng các loại lá, rễ cây để chữa bệnh cho gia súc. Nhờ vậy, đàn heo, đàn bò do ông chăm sóc vẫn duy trì “quân số”, Nông trường Ba Vì vang danh khắp cả nước về mô hình điểm trong chăn nuôi. Ghi nhận thành tích ấy, năm 1966, Nhà nước phong tặng ông danh hiệu Anh hùng Lao động.
Miền Nam giải phóng, đất nước hoàn toàn thống nhất, một lần nữa sứ mệnh của một thủ lĩnh chăn nuôi lại đặt lên vai ông. Rời những trảng cỏ xanh mướt của thảo nguyên Ba Vì, năm 1976 ông về với những cánh đồng cỏ voi mênh mông cao vút của Nông trường Sông Bé (nay là Bình Dương và Bình Phước). Ở đó, đàn trâu Mura 502 con do Ấn Độ tặng Việt Nam làm sức kéo và lấy sữa, trong đó có hai con được Thủ tướng Indira Gandhi tặng Thủ tướng Phạm Văn Đồng, đang chờ ông. Với một thủ lĩnh có nhiều kinh nghiệm trong chăn nuôi, mười năm sau, có những con trâu Mura đạt trọng lượng 1.000kg. Và năm 1986, ông được phong tặng Anh hùng Lao động lần thứ 2.
Đồng xanh vắng bóng Anh hùng…
Ngày ông nghỉ hưu rời Nông trường Sông Bé về Quảng Ngãi, Thủ tướng Phạm Văn Đồng tặng ông 15 con trâu kèm lời căn dặn về giúp bà con quê hương thoát đói nghèo. Qua bàn tay chăm sóc của ông, nhiều nghé con ra đời, chuyển giao về cho các hộ dân chăn nuôi. Năm 2010, sức khỏe giảm sút, ông lại “hưu” lần nữa, để đàn trâu cho người cháu tên Tâm chăm sóc. Nhưng đàn trâu dường như đã quen hơi ông, nay thiếu vắng ăn uống giảm sút, gầy rộc, hao hụt dần. Ông bảo, mỗi lần lên thăm trại trâu, cứ dùng dằng chẳng muốn bước chân đi khi nhìn ánh mắt như trách móc của những con Mura. Cái mắt long lanh như có ngấn nước ấy ám ảnh ông suốt quãng đường về.
Rồi có đêm, ông nằm mơ thấy cả đàn trâu đông đúc đang chạy ùa, nhảy tung tăng như đám trẻ con. Tỉnh giấc, ông lại nằm nhớ miên man về những hình ảnh ẩn hiện đó khiến ông không tài nào chợp mắt. Vợ ông, bà Thành bỏ dở tay đang chăm cháu, cười hiền thêm vào: “Ông ngủ đâu có biết, chứ mấy chục năm nay rồi, năm nào tôi cũng chứng kiến những cơn giật mình, nửa đêm tỉnh giấc rồi trằn trọc nhớ trâu của ông”. Ông Giáo lại nở nụ cười tươi rói như thời đôi mươi.
Ký ức về những ngày tận tít Ba Vì hay xuôi về Sông Bé có lẽ chẳng bao giờ phai nhòa trong tâm trí ông, nên những việc làm của ông đều có bóng dáng của những con trâu thân thương trong đó. Chị Tuyết Minh, con gái ông kể: “Ngày con tôi còn nhỏ, vừa mới bập bẹ nói mà ba tôi đã dạy cháu thuộc lòng mấy câu thơ: Trâu ơi ta bảo trâu này/ Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta…”. Bà Hiền, hàng xóm của ông Giáo cười vui, kể thêm: “Có lần, ổng đi chợ về, nhưng lại đi ngang qua nhà không chịu vào, cứ nhằm hướng trại trâu đi tiếp. Tui hỏi ông đi đâu, ổng mới giật mình thú nhận rằng tưởng còn đang chăm trâu ở trại trâu Hành Thuận (Nghĩa Hành) nên định lên đó”. Trong câu chuyện của ông, những con trâu luôn phảng phất hình bóng của con người. Ông bảo, muốn chăm sóc trâu tốt, phải hiểu được tính cách, tỉ mỉ, say mê, chịu khó, phải theo dõi từng bữa ăn, giấc ngủ, sức khỏe… như chăm trẻ con ấy, chứ không dễ đâu.
Nhà thơ Tố Hữu có lần gặp Hồ Giáo đã viết: “Lần trước gặp anh/Chăn bò trên Tam Đảo/Sáng nay lại gặp anh Hồ Giáo/Chăn bò ở Ba Vì/ Hỏi anh: Có thú vui gì?/Anh cười: Vui thú đời đi chăn bò…”. Cái thú ấy của Hồ Giáo, người duy nhất cho đến nay được phong tặng hai lần Anh hùng Lao động của ngành chăn nuôi, giờ đây sẽ bớt vui khi “ca từ” của bài ca Mura rơi vào nốt lặng. Cách đây ít hôm, tôi trở lại gặp Anh hùng Hồ Giáo, nhưng ông giờ không còn nhớ gì nữa. Vậy là từ nay, trên tuyến đường từ TP.Quảng Ngãi đi huyện Nghĩa Hành dài chừng 7km sẽ vắng hẳn bóng dáng một ông già tay xách cặp lồng đi bộ, nhưng lại đội mũ bảo hiểm màu xanh. Những cánh đồng thơm mùi cỏ non sẽ không còn hình bóng người Anh hùng hiền hậu, chất phát nữa....
Mọi người sẽ rất nhớ bác, cả những chú trâu nữa....

NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI TRÊN BẦU TRỜI VIỆT NAM!

Bị bắt buộc phải bay trên bầu trời đầy lửa đạn phòng không của miền Bắc nước ta, may mắn thoát chết xuống được đến đất, những phi công Mỹ trở thành “vị khách không mời” rơi xuống Việt Nam.

 
 Theo Giáo sư Benjamin F.SChemmer – một sỹ quan cấp cao của Lầu Năm Góc thống kê: 85% các Phi công Mỹ đã bay trên 15 phi vụ ném bom miền Bắc. Họ đã gây ra không ít tội ác trước khi số phận được quyết định đến “an dưỡng” tại Hỏa Lò của Hà Nội.
Evertt Alvarez
Trung úy hải quân Evertt Alvarez là một trong những người nổi tiếng nhất nước Mỹ trong những năm cuối của thập niên 60. Nhưng không phải anh ta đã có một hành động anh hùng, một khả năng phi thường, hay một chiến tích oanh liệt nào đó; mà đơn giản Evertt Alvarez chính là viên Phi công Mỹ đầu tiên bị lực lượng phòng không Việt Nam bắn rơi và bị bắt làm tù binh.
Ngày 5/8/1964, sau “Sự kiện Vịnh Bắc bộ” do Mỹ cố tình dựng lên, theo lệnh của Tổng thống Lyndon B.Jonson, Evertt Alvarez đã lái chiếc máy bay A4D (được mệnh danh là “Chim ưng nhà trời”) đi ném bom Quảng Ninh – Hải Phòng. Trước lưới lửa phòng không dày đặc, hai chiếc phi cơ hiện đại của phòng không quân Mỹ đã trúng đạn và bốc cháy. Evertt Alvarez bị tóm cổ ngay tức khắc khi thoát khỏi cái lò lửa ngùn ngụt, nhảy dù xuống biển.
Năm đó Evertt Alvarez mới có 26 tuổi, phải ngồi trong buồng giam số 6, Hỏa Lò gần 10 năm. Anh là người có “thâm niên” tù binh cao nhất ở Việt Nam. Bị bắt giam chưa được bao lâu, anh ta đã phải dở khóc, dở cười khi nhận được tin cô vợ trẻ của mình ở Mỹ đòi tòa án cho ly dị với chồng để đi tìm hạnh phúc mới.
Richard “Pop” Kiern
“Pop” Kiern là một trong 61 phi công Mỹ bị Việt Nam bắt vào năm 1961. Máy bay của anh ta bị bắn rơi vào ngày 24/7/1965, khi nhảy dù xuống đất thì bị bắt sống.
Đây là lần thứ hai “Pop” Kiern là tù binh. Lần đầu, trong Chiến tranh Thế giới thứ II, anh ta là phi công lái máy bay B17 và bị bắn rơi trong chuyến công vụ đầu tiên tại mặt trận Đức. “Pop” Kiern đã phải nằm ở trại giam của Đức Quốc xã 9 tháng. Nhưng đó là trại giam của bọn phát xít, và anh ta đã chiến đấu trong lực lượng của quân Đồng Minh. Khi sang Việt Nam, “Pop” Kiern lái chiếc F105 “Thần Sấm” đã bị bắn rơi, bị bắt làm tù binh ngày thứ ba sau khi đến chiến trường này. Mãi đến năm 1973, sau khi được trao trả, anh ta đã chua chát thú nhận: “Tôi chỉ thực nghiệm vài giờ bay chiến đấu theo mệnh lệnh của cấp trên, còn sau đó thì làm tù binh gần 10 năm trời. Hình ảnh của Không lực Hoa Kì sẽ kiêu hùng hơn, nếu không có những chiếc máy bay bị lưới lửa phòng không Việt Nam bắn rơi và những tù binh như chúng tôi”.
James Robinson Risner
So với Trung tá “Pop” Kiern, cuộc đời cầm lái của Trung tá James Robinson Risner có vẻ oanh liệt hơn. Là một người hùng trong cuộc chiến tranh Triều Tiên, với 109 phi vụ thành công và hơn 3.000 giờ bay chiến đấu, Risner đã bắn hạ được 8 phi cơ của đối phương trong các cuộc không chiến ác liệt. Nhưng khi sang chiến trường Việt Nam, mới bay đến phi vụ thứ 5 thì anh ta đã bị bắn cháy, Risner lái máy bay lao ra biển và nhảy dù xuống nước.
Ngày 16/9/1965, Risner lái chiếc Thần Sấm F105D sa vào lưới lửa phòng không của bộ đội Việt Nam tại đất Đò Lèn (Thanh Hóa). Sau khi thú nhận hết tội lỗi của mình đã gây ra cho nhân dân Việt Nam trước các nhà báo, anh ta đã nằm “an dưỡng” trong trại giam 7 năm rưỡi cho đến khi được trao trả..
Một điều cần phải nói thêm là: Khi bộ đội ta bắn rơi và bị bắt làm tù binh, “người hùng” Mỹ này đã khai báo ngoan ngoãn và thành khẩn đến mức ngạc nhiên. Nghe nói, sau ngày được trao trả, anh ta quay lại tiếp tục phục vụ trong quân đội Mỹ và còn được vinh thăng tới cấp Thượng tướng.
Jonh MCCain
Trong số các vị khách không mời từ trên trời rơi xuống, không thể không kể đến một nhân vật khá đặc biệt, một “cậu ấm” của quân đội Mỹ. Đó chính là thiếu tá hải quân John MCCain, con trai của đại tướng John S.McCain III. Máy bay của “cậu ấm” này đã bị lưới lửa phòng không Thủ đô ta bắn trúng, rơi thẳng đứng xuống nhà máy điện yên phụ.
“Cậu ấm” bị thương rất nặng nhưng cũng đã kịp nhảy dù và rơi tõm xuống hồ Trúc Bạch. Khi người ta kịp tới để vớt lên, “cậu ấm” chỉ còn thoi thóp như một cái xác không hồn. Ba tháng sau ngày McCain con bị bắn rơi, McCain bố được Tổng thống Mỹ ký quyết định thăng chức Đô đốc chỉ huy trưởng các lực lượng tác chiến khu vực Thái Bình Dương để tiếp tục tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam.
McCain con được hưởng lượng khoan hồng của Nhà nước Việt Nam, được chăm sóc thuốc men theo chế độ đặc biệt và 9 tháng sau, 7/1968, anh ta được trao trả về phía Mỹ.
Sau ngày được trao trả, McCain đã trở thành Thượng nghị sĩ Mỹ; thậm chí còn là ứng cử viên Tổng thống. Ngài Thượng nghị sĩ John Sidney McCain cũng đã nhiều lần trở lại thăm Việt Nam, thăm lại nơi mình đã bị bắn rơi và cả phòng giam mình đã nằm những tháng ngày đằng đẵng.
Và còn nhiều, rất nhiều những vị khách không mời từ trên trời rơi xuống nữa. Tới cuối năm 1968, tổng cộng đã có 356 Phi công của Mỹ bị ta bắt làm tù binh. Phía Mỹ công bố: ngoài số may mắn được phía Việt Nam bắt đưa về trại giam, đã có 927 Phi công khác bị chết khi thi hành nhiệm vụ.
Cuối tháng 11/1970, Quân đội Mỹ đã sử dụng một số lượng lớn máy bay trực thăng, máy bay vận tải cùng hàng trăm máy bay phản lực chiến đấu khác hộ tống, phối hợp để đưa một đơn vị đặc nhiệm đến Sơn Tây nhằm giải thoát cho gần 100 Phi công Mỹ là tù binh bị bắn rơi tại miền Bắc Việt Nam.

14/10/15

TÌM HIỂU VỀ TÀ ĐẠO HOÀNG THIÊN LONG, THỨ ĐẠO BA LÁP, MẤT DẠY!

“Tà đạo Hoàng Thiên Long” do Nguyễn Thị Điền lập ra ở xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, TP Hà Nội đã lợi dụng uy tín lãnh tụ làm vỏ bọc để lôi kéo người dân, nhất là những người có hoàn cảnh éo le hay bệnh tật nhằm trục lợi cho “giáo chủ” đã kéo dài từ năm 2001 đến nay. 
 
Sách vở truyền đạo của đám ba láp này
Một số tỉnh, thành đã kịp thời ngăn chặn:
Những năm trước, không chỉ những người dân ở xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, mà cả người dân ở xã Thượng Tiến, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình rất bất bình trước việc bà Nguyễn Thị Điền tự xưng là “nữ thần giao liên” xây điện thờ tại xóm Bãi Rồng, xã Thượng Tiến, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình.
Mặc dù tuyên truyền nhảm nhí, nhưng rất đông người ở các tỉnh Ninh Bình, Hà Nam, Nghệ An, Đắk Nông, Lâm Đồng… lại tin vào những điều truyền giảng của bà Điền. Đặc biệt, thời điểm cuối năm 2007, lấy lí do mua đất cho con gái là Hoàng Thị Hiền và con rể là Đinh Công Tùng (Tùng là con trai ông Đinh Công Nhung, Chủ tịch UBND xã Thượng Tiến), bà Điền đã mua một lô 356m2 đất của gia đình anh Bùi Văn Kiên ở xóm Bãi Rồng. Đến tháng 6/2008, Nguyễn Thị Điền xây ngôi nhà 3 tầng, tổng diện tích 450m2. Riêng ở tầng 3 lập một điện thờ tam cấp. Khi nhà đang hoàn thiện, ngày 21/12/2008, Nguyễn Thị Điền không xin phép chính quyền đã tụ tập hơn 100 người ngoại tỉnh tổ chức lễ đặt tượng Bác Hồ toàn thân bằng đồng cao khoảng 1,2m tại điện thờ. Trước cửa điện đề tên Đại Sơn Lâm. Sau khi làm lễ đặt tượng, Nguyễn Thị Điền đến thôn Bãi Rồng bốc bát hương và phát tán kinh sách. Kinh sách do Nguyễn Thị Điền biên soạn, đĩa VCD ghi hình rao giảng về “Đạo làm người”, bà Điền tự xưng là “Nữ thần giao liên trạng thiên gửi lời”. Bắt đầu từ đầu năm đến giữa năm 2009, tại nhà ông Đinh Công Tùng, nhiều người ở các địa phương khác thường xuyên đến hành lễ, đặt tiền xin “nước thánh” để chữa bệnh. Đặc biệt, tập trung đông người vào mùng Một, ngày Rằm hằng tháng với số lượng từ 50 đến 500 người/ngày.
Cũng trong thời gian này, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người (Liên hiệp Các hội Khoa học và Kĩ thuật Việt Nam) đến đặt vấn đề nghiên cứu khả năng chữa bệnh bằng tâm linh của Nguyễn Thị Điền, cử một nhóm cán bộ đến thu thập thông tin. Dù chưa có kết luận, nhưng Nguyễn Thị Điền và cộng sự đã lợi dụng việc đó để phục vụ cho mục đích rao giảng, tuyên truyền khả năng chữa bệnh bằng tâm linh và tiếp tục ghi đĩa VCD phát tán ra các tỉnh, thành phố phía Bắc. Đồng thời, khẩn trương hoàn thiện nhà, điện thờ và mua sắm các phương tiện phục vụ cho hoạt động mê tín dị đoan, đây là một trong những nguyên nhân tạo cơ sở cho hoạt động của điện Hoàng Thiên Long lan ra nhiều tỉnh, thành trong cả nước.
Những việc làm trái pháp luật của Nguyễn Thị Điền diễn ra trong 6 tháng đã gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự an toàn xã hội trên địa bàn huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình. Nhiều người dân bị Nguyễn Thị Điền lừa về khả năng chữa bệnh bằng tâm linh rất bất bình đã làm đơn tố cáo, kiến nghị các cơ quan chức năng xử lí…
Cơ quan chức năng của tỉnh Hòa Bình nhận định: Đây là hành vi tổ chức tuyên truyền tà đạo trái pháp luật, vi phạm điểm 2, Điều 17; Điều 30, Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo (vì trước đó, bà Nguyễn Thị Điền là đối tượng có một tiền sự về hành vi phát tán tài liệu truyền đạo trái phép sau khi tự ý xây dựng và đưa vào hoạt động điện Hoàng Thiên Long tại quê ở thôn Bái Lâm Hạ, xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, TP Hà Nội). Cấp ủy, chính quyền và các ngành chức năng của huyện Kim Bôi đã tập trung vào cuộc để giải quyết nhằm ổn định tình hình. Từ ngày 10/2 đến 25/6/2009, các đoàn công tác, tổ công tác của UBND huyện, Sở Nội vụ, Công an tỉnh, Ban Dân tộc tỉnh đã phối hợp làm việc với Đảng ủy, UBND xã Thượng Tiến, kiểm tra tình hình tín ngưỡng, tôn giáo trên địa bàn, kết luận các sai phạm của bà Nguyễn Thị Điền và gia đình ông Đinh Công Tùng. Dưới sự chỉ đạo của Huyện ủy, UBND huyện Kim Bôi, Đảng ủy, UBND xã đã lập biên bản và ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính gia đình ông Tùng. Tổ chức tuyên truyền, giáo dục pháp luật và vận động nhân dân đề cao cảnh giác, không tin, không theo, không ủng hộ hoạt động mê tín dị đoan của bà Nguyễn Thị Điền. Chủ tịch UBND xã ra quyết định đình chỉ hoạt động, trục xuất bà Nguyễn Thị Điền cùng một số đối tượng cư trú bất hợp pháp tại nhà ông Đinh Công Tùng.
Ở tỉnh Nghệ An, tà đạo Hoàng Thiên Long được du nhập về TP Vinh bắt đầu từ năm 2007 thông qua bà Phạm Thị Thuận, trú tại Khối 1 phường Trung Đô. Bà Thuận bị bệnh ung thư đại tràng, nghe nhiều người rỉ tai về cách chữa bệnh của bà Điền ở tỉnh Hà Tây (cũ) nên cùng cháu ruột là Trần Thị Thủy ở tỉnh Nam Định tìm đến. Sau khi bị mê hoặc bởi những “kinh sách cao siêu” và những lời dụ dỗ mê tín dị đoan, bà Thuận đã về Vinh lôi kéo một số công dân của phường Trung Đô tham gia vào tà đạo này. Từ đây, như một làn gió độc, nhiều người dân ở các phường, xã khác nhau trên địa bàn thành phố Vinh đi theo, làm ảnh hưởng không nhỏ đến an ninh trật tự của địa phương.
Công an TP Vinh chủ động tham mưu cho các lực lượng chức năng ở cơ sở có đối tượng theo nhóm tà đạo này, tiến hành lập biên bản vi phạm, thu giữ tài liệu, phương tiện thờ cúng, vận động nhân dân không tham gia vào những tổ chức hoạt động mê tín dị đoan. Công an TP Vinh đề xuất với UBND tỉnh chỉ đạo chính quyền địa phương, các ngành liên quan trên địa bàn tỉnh kịp thời có biện pháp phòng ngừa, đấu tranh, xử lí hành vi của các đối tượng theo nhóm tà đạo và lợi dụng tín ngưỡng lừa gạt người dân thu tiền bất chính, kiến nghị Sở Y tế có văn bản nghiêm cấm hành vi chữa bệnh của bà Nguyễn Thị Điền. Đến nay, Công an thành phố đã tập hợp được nhiều thông tin về tổ chức tà đạo Hoàng Thiên Long, lập hồ sơ theo dõi và báo cáo Thường trực Thành ủy, Chủ tịch UBND thành phố. Yêu cầu các cấp, các ngành, nhất là ngành Văn hóa vào cuộc để xóa bỏ và chấm dứt hoạt động của tà đạo này trên địa bàn tỉnh Nghệ An.
Giải pháp chưa đủ mạnh để giúp huyện Ứng Hòa xóa bỏ dứt điểm tà đạo
Hoạt động tín ngưỡng tôn giáo trái pháp luật của bà Nguyễn Thị Điền diễn ra từ năm 2001, khi bà Điền lập điện thờ tại nhà, lấy tên Hoàng Thiên Long thờ tượng Bác Hồ để truyền đạo trái phép, chữa bệnh nhân tâm thần, bệnh hiểm nghèo thực chất là trục lợi cá nhân. Cấp ủy Đảng, chính quyền và nhân dân xã Hồng Quang, các cơ quan chức năng huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Tây cũ (nay là Hà Nội), đã nhiều lần lập biên bản trước những vi phạm pháp luật của bà Điền như in ấn, phát tán ấn phẩm có nội dung xấu, chữa bệnh trái phép; yêu cầu chấm dứt hoạt động mê tín dị đoan; nghiêm cấm tụ tập đông người…
Ông Lê Hồng Hà, Phó Chủ tịch UBND huyện Ứng Hòa cho biết: UBND huyện đã phối hợp với Mặt trận Tổ quốc, Hội Liên hiệp Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh, Hội Nông dân, Hội Người cao tuổi xã tuyên truyền, giáo dục vận động bà Nguyễn Thị Điền và những người giúp việc từ bỏ hoạt động mê tín dị đoan, tháo bỏ hòm công đức, tháo dỡ lều quán kinh doanh. Tổ chức đoàn kiểm tra liên ngành của huyện, Phòng Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với xã Hồng Quang thực hiện kế hoạch số 35/KH-UBND trực tiếp xuống xã kiểm tra các hộ đang kinh doanh tại điện Hoàng Thiên Long, thu giữ 3.155 đĩa VDV, 37kg băng đĩa khác, 1.189 ấn phẩm các loại để tiêu hủy. Công an huyện Ứng Hòa chỉ đạo, phối hợp Công an xã Hồng Quang kiểm tra, xử lí việc chấp hành an ninh trật tự, tạm trú, an toàn giao thông trên địa bàn giáo dục thuyết phục và yêu cầu bà Điền kí cam kết không tụ tập đông người trái phép, lập hồ sơ đưa Nguyễn Thị Điền vào trong đối tượng “quản lí nghiệp vụ” của lực lượng an ninh.
Nhờ đó, hoạt động tôn giáo trái pháp luật của tà đạo Hoàng Thiên Long không còn sôi động như trước. Trong điện không đặt hòm công đức. Việc kinh doanh trái phép đồ cúng lễ, băng đĩa, kinh sách tại 2 cơ sở điện tuy vẫn tồn tại, nhưng không công khai… Tuy vậy, vẫn chưa đủ mạnh, chưa quyết liệt nên hoạt động của chủ nhang Nguyễn Thị Điền vẫn coi thường, thách thức công luận, ngang nhiên tồn tại. Gần đây họ vẫn hoạt động có tổ chức, tinh vi và mở rộng hơn, nhằm tránh sự kiểm tra phát hiện của các cơ quan chức năng đối với những hành vi vi phạm Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo.
P/S : TRÊN ĐÂY LÀ NHỮNG THÔNG TIN VÀ HOẠT ĐỘNG CHÍNH CŨNG NHƯ NHỮNG TRÒ GIAN MANH TRONG HOẠT ĐỘNG TÂM LINH TÍN NGƯỠNG TRÁ HÌNH CỦA TÀ ĐẠO HOÀNG THIÊN LONG MONG MỌI NGƯỜI TÌM HIỂU KỸ VÀ CHIA SẺ RỘNG RÃI ĐỂ CÁC ĐỐI TƯỢNG ĐANG LỢI DỤNG LÒNG TIN , SỰ KÍNH TRỌNG CỦA NHÂN DÂN ĐỐI VỚI CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH SỚM RA TRƯỚC ÁNH SÁNG CÔNG LÝ.
- Hiện nay nhiều kẻ thành viên của tà đạo này giả danh cờ đỏ dụ dỗ thanh niên kém hiểu biết trên mạng.
- Ko khó để phân biệt bọn chúng với người yêu kính Bác thật sự,chỉ cần sự tỉnh táo và kiến thức
Bài viết có sử dụng hình ảnh và thông tin từ các Website :
http://nguoicaotuoi.org.vn/…/can-dep-bo-ta-dao-hoang-thien-…
http://baonghean.vn/…/hanh-trinh-di-tim-su-that-ve-ta-dao-…/

SƯ BỐ ĐÁM KHÓC MƯỚN - LŨ KỀN KỀN RỈA XÁC CHẾT!

Đã từ lâu, nghề khóc mướn ở Việt Nam gần như biến mất bởi sự phát triển về mọi mặt của đời sống xã hội, và nhiều người đã tin rằng, không ai còn phải đi làm cái nghề bất đắc dĩ này nữa. Ấy vậy thời gian gần đây công việc khóc mướn lại đang có xu hướng tái phát ở các đám tang. Giải thích cho hiện tượng này, có người bảo kinh tế ngày nay phát triển "Phú quý sinh lễ nghĩa" nên tang chủ thuê người khóc mướn. Thế nhưng thực tế lại có những đám tang, mặc dù chủ nhân không mời, nhưng vẫn có những kẻ nhảy vào gào khóc, chửi bới loạn xạ - đó là những kẻ giả danh dân chủ, nhân quyền, mượn xác chết để "bày tỏ chính kiến" và chống chính quyền.
 
Rận lợi dụng cái chết của Đỗ Đăng Dư để trục lợi
Mới nhất, bị can Đỗ Đăng Dư ở Huyện Chương Mỹ Hà Nội, 4 lần trộm cắp, bị bắt để xử lý theo pháp luật. Không may trong lúc bị tạm giam Dư bị tụi "đại bàng" cùng phòng đánh, dẫn đến chấn thương nặng cấp cứu ở Bệnh viện Bạch mai. Nhưng Do chấn thương quá nặng, xấu số thiệt phận nên Dư đã qua đời khi tuổi chỉ vừa 17.
Đây là câu chuyện đau lòng, và xin được chia buồn cùng gia quyến. Những kẻ trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra cái chết cho Đỗ Đăng Dư sẽ phải đối mặt với anh sáng của công lý và sẽ phải chịu sự phán xét của "tòa án lương tâm" suốt đời. Nhưng đau lòng hơn là đã có những kẻ khóc mướn mang danh luật sư (thầy cãi) lại hàm hồ, hằn học, vô trách nhiệm khi tung ra những bài viết không đúng sự thật, những lời kêu gọi vô trách nhiệm để vu cáo công an thiếu nhân văn trong việc bắt giữ, điều tra về Đỗ Đăng Dư.
Điều đáng nói nữa, việc ra đi của cháu Dư, là điều sơ ý, không phải cố tình và ngoài ý muốn của cơ quan chức năng. Trong lúc tang gia đang bối rối, thì người ta lại thấy nhẵn mặt một lũ mặt chuột, tai dơi chuyên "chửi thuê, lũ khóc mướn" đến quấy rầy tang lễ.
Liếc qua một lượt và không mất thời gian, người ta có thể thấy chúng là những kẻ không máu mủ ruột già, không thân quen hàng xóm và tất nhiên đều không được mời mà cũng đến. Có thể chỉ ra vài gương mặt như thảo khấu giang hồ Trương Văn Dũng (tức Dũng Xe Ôm), "Chuyên gia chửi bậy, nhuốm máu Chí Phèo". Trần Thị Nga, "chuyên gia đóng giai" Kim Chi..., Chúng đột ngột xuất hiện, không vòng hoa chia buồn, không hương khói kính viếng hương hồn người đã khuất, nhưng thay vào đó chúng thể hiện sự thương tiếc người đã khuất bằng những băng rôn, khẩu hiệu kích động, vu cáo, bịa đặt, chống đối chính quyền, trái với thuần phong mỹ tục của dân tộc.
Sẽ là không quá khi nói rằng, chúng là lũ lưu manh vô cảm, vô lương tâm và đạo đức giả. Những gì chúng đang đang thể hiện đã chứng tỏ bản tính hoang dã của lũ kền kền chuyên ăn xác thối, và mục đích cuối cùng của chúng là vu cáo chính quyền nhằm kiếm ăn từ những kẻ chống lại đất nước từ hải ngoại. Nếu thực tâm có lẽ hành động của chúng đã khác mà không phải lợi dụng một đám tang hoặc phải giả danh dân chủ nhân quyền để nhỏ những giọt "nước mắt cá sấu" bên nỗi đau của người khác. Kiếm ăn như thế, làm "dân chủ" như thế không có gì khác hơn là "Nhục".
Trở lại vụ bị can Đỗ Đăng Dư bị chết, khi những thông tin còn chưa được kiểm chứng và bạch hóa, lũ khóc mướn, trong đó có cả những luật sư, phóng viên báo chí, và những kẻ đội lốt dân oan chống nhà nước đã vội vã tung tin thất thiệt trên mạng để tạo ra sự hiểu lầm về bản chất vấn đề.
Nhưng không may cho chúng, khi sự thật được phơi bày, bị can Đỗ Đăng Dư bị chính những kẻ giam cùng buồng đánh tới chấn thương nặng và dẫn đến tử vong, và rằng, bị can này trước đó đã trộm cắp tài sản tới 4 lần chứ không phải là lần đầu như chúng rêu rao, tru tréo.
Liệu chúng có thấy nhục vì phát ngôn không đúng sự thật, và có thấy nhục khi làm nghề khóc mướn như thế này?